Chiếc Xe Thông Minh/Chương 8C. 8
20px

Nhưng càng gần ngày sinh, cơ thể tôi càng nặng nề.

Có đêm tôi đau lưng tới mức không ngủ được.

Hoắc Diên ngồi bên giường xoa lưng cho tôi cả đêm.

Tôi nửa tỉnh nửa mê hỏi anh:

“Anh có hối hận không?”

Anh cúi đầu.

“Hối hận gì?”

“Cưới em.”

Động tác của anh dừng lại.

Sau đó anh cúi người, hôn lên trán tôi.

“Anh chỉ hối hận một chuyện.”

Tôi mở mắt.

“Chuyện gì?”

“Không thể thay em chịu đau.”

Tôi ngơ ngác nhìn anh.

Anh vuốt nhẹ tóc tôi.

“Đường Đường, sau lần này, chúng ta không sinh nữa.”

Tôi nhỏ giọng nói:

“Nhưng mẹ anh…”

“Anh sẽ nói với mẹ.”

“Còn nhà họ Hoắc…”

“Nhà họ Hoắc có năm đứa rồi, còn muốn thế nào nữa?”

Tôi bị anh chọc cười.

Anh nhìn tôi cười, ánh mắt cũng dịu xuống.

“Ngủ đi. Anh ở đây.”

Tôi thật sự ngủ thiếp đi trong giọng nói của anh.

Đến tháng thứ tám, bác sĩ quyết định cho tôi nhập viện sớm.

Cả nhà họ Hoắc gần như chuyển một nửa biệt thự vào bệnh viện.

Phòng VIP được bố trí lại.

Rèm cửa đổi sang loại tôi thích.

Ghế sofa đổi thành loại mẹ chồng nằm nghỉ được.

Tủ lạnh chất đầy đồ ăn bác sĩ cho phép.

Hoắc Diên thì trực tiếp đặt một chiếc giường nhỏ bên cạnh giường tôi.

Tôi nhìn chiếc giường kia.

“Anh định ngủ ở đây thật à?”

Anh gật đầu.

“Ừ.”

“Công ty thì sao?”

“Trợ lý xử lý.”

“Anh không sợ công ty phá sản à?”

Hoắc Diên nhìn tôi.

“Phá sản thì về nhà ăn bám em.”

Tôi sờ bụng.

“Em bây giờ nuôi năm đứa đã đủ mệt rồi, không nuôi nổi anh đâu.”

Anh cúi đầu cười.

“Vậy anh tự mang bát đi xin cơm.”

Tôi cười tới mức bụng hơi căng, lập tức bị mẹ chồng mắng.

“Hoắc Diên! Con đừng chọc Đường Đường cười mạnh!”

Hoắc Diên ngoan ngoãn ngậm miệng.

Những ngày trong bệnh viện vừa dài vừa khó chịu.

Tôi phù chân.

Khó thở.

Ăn không ngon.

Ngủ cũng không yên.

Có lúc tâm trạng xuống rất thấp, tôi nhìn bụng mình, nước mắt cứ thế rơi.

Tôi không trách mấy đứa bé.

Nhưng tôi thật sự rất mệt.

Mệt tới mức không muốn nói chuyện.

Mẹ chồng nhìn thấy thì cũng khóc theo.

Bà ngồi bên cạnh tôi, nắm tay tôi.

“Đường Đường, mẹ xin lỗi.”

Tôi ngẩn ra.

“Mẹ xin lỗi gì chứ?”

“Nếu trước kia mẹ không ngày ngày nhắc chuyện sinh con, con cũng sẽ không áp lực như vậy.”

Tôi lắc đầu.

“Mẹ, chuyện này không trách mẹ.”

Bà cúi đầu.

“Trước kia mẹ cứ nghĩ nhà họ Hoắc ít người là chuyện lớn. Nhưng bây giờ mẹ mới biết, người chịu khổ là con. Gia phả có dày thêm mấy trang cũng không bằng con bình an.”

Tôi nhìn bà.

Tống Lan Chi ngày đầu tiên đưa tôi vào từ đường, ánh mắt tràn đầy mong đợi với chuyện nối dõi.

Còn Tống Lan Chi bây giờ, chỉ cần tôi nhíu mày một cái đã hoảng tới mức không biết làm sao.

Tôi khẽ nắm lại tay bà.

“Mẹ, con biết mẹ thương con.”

Bà lập tức quay mặt đi lau nước mắt.

“Đương nhiên. Con là con gái mẹ.”

Tôi mỉm cười.

Không phải con dâu.

Là con gái.

Ngày sinh cuối cùng cũng tới.

Tôi không muốn nhớ lại quá trình đó.

Chỉ nhớ đèn phẫu thuật rất sáng.

Tay Hoắc Diên nắm tay tôi rất chặt.

Anh vốn là người bình tĩnh đến mức trời sập cũng không đổi sắc.

Nhưng hôm đó, mặt anh trắng hơn cả ga giường bệnh viện.

Anh ghé sát tai tôi, lặp đi lặp lại:

“Đường Đường, anh ở đây.”

“Đường Đường, nhìn anh.”

“Đường Đường, đừng sợ.”

Tôi mệt tới mức không còn sức đáp.

Nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng khóc đầu tiên.

Rồi tiếng thứ hai.

Thứ ba.

Thứ tư.

Thứ năm.

Năm tiếng khóc non nớt vang lên trong phòng phẫu thuật.

Bác sĩ cười nói:

“Chúc mừng, mẹ con bình an.”

Tôi nhắm mắt lại.

Nước mắt chảy xuống thái dương.

Hoắc Diên cúi đầu hôn lên tay tôi.

Tôi nghe thấy giọng anh khàn đi:

“Cảm ơn em, Đường Đường.”

Lúc tỉnh lại, tôi đã nằm trong phòng bệnh.

Mẹ chồng ngồi bên cạnh, mắt sưng như quả đào.

Hoắc Diên cũng ở đó.

Anh vẫn nắm tay tôi.

Tôi mở miệng, giọng khàn khàn:

“Con đâu?”

Mẹ chồng lập tức đứng dậy.

“Đều khỏe, đều khỏe. Bác sĩ đang chăm sóc. Con đừng lo.”

Tôi thở phào.

Hoắc Diên cúi người hỏi tôi:

“Em thấy thế nào?”

Tôi nhìn anh.

Sau đó yếu ớt nói:

“Đói.”

Mẹ chồng lập tức bật khóc.

“Đói là tốt rồi! Đói là tốt rồi!”

Tôi: “…”

Từ ngày tôi mang thai tới giờ, tiêu chuẩn “tốt” của nhà họ Hoắc càng ngày càng thấp.

Tôi chỉ cần ăn được, ngủ được, thở đều, bọn họ đã cảm động tới mức muốn thắp hương cảm tạ trời đất.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...