Chiếc Xe Thông Minh/Chương 12C. 12
20px

Quản gia cố gắng giữ vẻ nghiêm túc nhưng khóe miệng run rẩy.

Người giúp việc cúi đầu nhịn cười.

Còn tôi ngồi trên ghế mây, ôm bụng cười đến đau cả mặt.

Mẹ chồng đuổi được hai vòng thì mệt.

Bà chống chổi thở hổn hển.

Hoắc Diên đứng cách đó vài mét, áo sơ mi hơi nhăn, vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Mẹ, đủ chưa?”

Tống Lan Chi trừng anh.

“Chưa.”

Hoắc Diên thở dài.

“Vậy mẹ nghỉ một lát rồi đánh tiếp.”

Tôi không nhịn được cười thành tiếng.

Mẹ chồng quay đầu nhìn tôi, lập tức đổi sắc mặt.

“Đường Đường, con đừng cười mạnh, cẩn thận đau bụng.”

Tôi gật đầu.

“Vâng.”

Hoắc Diên đi tới bên cạnh tôi.

Anh vừa ngồi xuống, mẹ chồng lại giơ chổi.

“Ai cho con ngồi? Đứng đó tự kiểm điểm.”

Hoắc Diên: “…”

Tôi đưa tay kéo góc áo anh.

“Hoắc tổng, anh cũng có ngày hôm nay.”

Anh cúi đầu nhìn tôi.

Trong mắt không có chút tức giận nào.

Chỉ có ý cười rất nhạt.

“Ừ, đều nhờ phúc của em.”

Tôi chớp mắt.

“Liên quan gì đến em?”

Anh nhìn về phía căn phòng trẻ em sáng đèn.

Bên trong truyền ra tiếng khóc non nớt của một đứa bé.

Ngay sau đó là tiếng thứ hai.

Rồi thứ ba.

Rồi cả năm đứa cùng khóc.

Mẹ chồng lập tức ném chổi cho quản gia, xoay người chạy vào nhà.

“Bảo bối của bà ơi!”

Ông cụ cũng chống gậy đi theo.

“Để ta xem đứa nào khóc.”

Cả sân bỗng yên tĩnh lại.

Chỉ còn tôi và Hoắc Diên.

Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, nhẹ nhàng nắm tay tôi.

“Đường Đường.”

“Ừ?”

“Sau này sẽ không để em chịu khổ nữa.”

Tôi nhìn anh.

Gió đêm rất dịu.

Ánh đèn trong biệt thự ấm áp.

Nơi từng khiến tôi thấy áp lực đến nghẹt thở, bây giờ lại trở thành nhà thật sự của tôi.

Tôi từng nghĩ gả vào nhà họ Hoắc là bước vào một cái lồng vàng.

Trong cái lồng ấy có gia phả, có kỳ vọng, có áp lực sinh con nối dõi.

Nhưng sau này tôi mới biết.

Một gia đình thật sự tốt sẽ không biến phụ nữ thành công cụ.

Cũng sẽ không dùng hai chữ “hương hỏa” để ép ai hy sinh.

Tôi sinh năm đứa con trai.

Nhưng điều khiến tôi hả dạ nhất không phải là tôi trở thành công thần của nhà họ Hoắc.

Mà là sau tất cả, người nhà họ Hoắc cuối cùng cũng hiểu:

Tô Đường tôi không phải cái bụng sinh con.

Tôi là vợ của Hoắc Diên.

Là con gái của Tống Lan Chi.

Là mẹ của năm đứa trẻ.

Và trước hết, tôi là chính tôi.

Hoắc Diên cúi đầu hôn nhẹ lên tay tôi.

Tôi nhìn anh, cố ý hỏi:

“Sau này nếu năm đứa con trai của anh lớn lên nghịch như anh thì sao?”

Hoắc Diên trầm mặc hai giây.

Sau đó nghiêm túc đáp:

“Anh sẽ mua thêm năm cây chổi cho mẹ.”

Tôi bật cười.

Trong nhà, tiếng mẹ chồng vang lên rất rõ:

“Hoắc Diên! Con đứng ngoài đó làm gì? Vào thay tã!”

Hoắc Diên nhắm mắt lại.

Vẻ mặt như đang bước ra chiến trường.

Tôi vỗ nhẹ mu bàn tay anh.

“Đi đi, Hoắc tổng.”

Anh đứng dậy.

Đi được hai bước lại quay đầu nhìn tôi.

“Em không đi cùng anh à?”

Tôi mỉm cười dịu dàng.

“Không. Em là công thần, em nghỉ ngơi.”

Hoắc Diên nhìn tôi vài giây.

Sau đó bất đắc dĩ bật cười.

“Được.”

Anh đi vào nhà.

Rất nhanh bên trong vang lên tiếng mẹ chồng chỉ huy:

“Sai rồi! Tã không phải dán như thế!”

“Hoắc Diên, con bế Nhị Bảo kiểu gì vậy?”

“Đừng để Tam Bảo đá vào mặt em nó!”

“Trời ơi, sao năm đứa cùng khóc thế này?”

Sau đó là giọng Hoắc Diên bình tĩnh nhưng rõ ràng đã bắt đầu hoảng:

“Đường Đường.”

Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.

Giả vờ không nghe thấy.

Gió thổi qua vườn hoa.

Đèn trong nhà sáng rực.

Tiếng khóc trẻ con, tiếng mẹ chồng mắng con trai, tiếng ông cụ cười lớn, tiếng người giúp việc chạy qua chạy lại hòa vào nhau.

Ồn ào.

Náo nhiệt.

Nhưng lại khiến người ta yên tâm đến lạ.

Tôi dựa vào ghế, khẽ mỉm cười.

Gả vào nhà giàu năm đời độc đinh thì sao?

Tôi không những phá vỡ lời nguyền độc đinh của nhà họ Hoắc.

Mà còn tiện tay phá luôn cái tư tưởng cổ hủ coi phụ nữ là công cụ sinh con của bọn họ.

Còn chồng tôi à?

Anh đang bị mẹ anh cầm chổi dạy làm bố.

Rất hả dạ.

Rất viên mãn.

Và rất đáng đời.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...