Buông Bỏ/Chương 4C. 4
20px

Nhưng lời đến bên miệng, ta gạt tay chàng ra, chỉ khẽ nói:

“Xin ngài tự trọng.”

Thế nhưng, từ đâu thổi tới một cơn gió. Cuốn tung lớp lụa trắng trên vành mũ. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, ta nhìn thấy trong mắt chàng… bóng hình của chính mình với một giọt nước mắt vương bên má.

10

Lúc trở về vương phủ, trời đã tối sầm.

Ta giao tuyết liên cho Diệp thúc, rồi vào phòng canh chừng Tiêu Cảnh Chi.

Không biết qua bao lâu, trong cơn mê man, dường như có người đang kéo dải lụa buộc tóc của ta. Ta ngẩng đầu lên, chạm ngay vào cặp mắt hồ ly của Tiêu Cảnh Chi.

“Khóc à.”

Chàng đưa tay xoa nhẹ mí mắt ta, giọng uể oải.

“Ai bắt nạt nàng? Bây giờ có thể mách lẻo được rồi đấy.”

Chàng ra vẻ chẳng có chuyện gì, tựa như người hôn mê suốt nửa tháng qua không phải là chàng vậy.

Ta hung hăng trừng mắt nhìn chàng, nhưng nước mắt lại thi nhau lã chã rơi.

Bao nhiêu lo lắng hoảng sợ những ngày qua, cuối cùng cũng vỡ đê ngay khoảnh khắc này.

Tiêu Cảnh Chi “Ai da” một tiếng, đưa tay định hứng nước mắt cho ta.

Ta gạt tay chàng ra, lại sợ đập mạnh quá làm hỏng chàng. Cuối cùng chỉ biết ôm lấy tay chàng mà òa khóc nức nở: “Ngài không được chết đâu!”

“…Ngốc quá.” Chàng cười một cách tùy tâm sở dục. “Bổn Thế tử pháp lực vô biên, làm sao mà chết dễ dàng thế được.”

Ta chợt nhớ lại hồi mới gả cho chàng. Lúc đó, ta rất sợ chàng. Sợ bản thân vụng về, làm chàng tức giận, chán ghét. Nên ta luôn cực kỳ cẩn thận.

Mới vào phủ được mấy ngày, Diệp thúc bảo ta học cách gắp thức ăn cho Tiêu Cảnh Chi. Nghe nói chàng rất kén ăn, ta đã ghi chép hẳn ba trang giấy học thuộc bài.

Nhưng đến lúc dùng bữa. Ta nghĩ đến sở thích, đồ cấm kỵ của chàng và lời dặn của Diệp thúc, chọn tới chọn lui, cuối cùng chỉ gắp cho chàng một đũa rau xanh.

Ta căng thẳng giải thích: “Diệp thúc dặn, phải thanh đạm.”

Tiêu Cảnh Chi nhìn túm rau xanh rì trong bát, im lặng ăn hết. Rồi hất cằm, ra hiệu cho ta gắp tiếp.

Ta chần chừ, lại gắp cho chàng một miếng bí đao hấp mềm rục.

Chàng lại ăn.

Mắt ta sáng rực lên, can đảm cũng lớn thêm một chút. Hớn hở bắt đầu chọn lựa: “Vậy… vậy miếng mướp này?”

“Ừ.”

“Lá rau diếp này?”

“Ừ.”

“Bí xanh thì sao?”

“… Nàng gắp thì ta ăn.”

Sau này thì không cần ta gắp nữa. Chàng ấn ta ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, chất lên bát ta một ngọn núi thức ăn nhỏ.

“Tự ăn đi.”

Ta mặt mày hớn hở ăn sạch một viên đầu sư tử (món thịt viên lớn) bự chảng. Lúc này mới nhận ra, sau một bữa cơm, sắc mặt của Tiêu Cảnh Chi đã xanh rờn hệt như đống rau trong bát chàng vậy.

Ta phản ứng chậm chạp, hình như, ta lại làm hỏng chuyện rồi.

“Lại đang suy nghĩ lung tung gì đó?” Tiêu Cảnh Chi gắp một cái há cảo tôm bỏ vào bát ta.

Ta chớp chớp mắt.

Nhưng hình như, làm hỏng chuyện cũng không sao cả.

“Sao lại khóc nữa rồi.”

Giọng Tiêu Cảnh Chi kéo ta khỏi dòng hồi tưởng.

Ta cố chấp lặp lại: “Ngài đừng chết, Tiêu Cảnh Chi.”

Ông trời ơi, ông trời. Kiếp này ta không tham lam nữa. Ta chỉ muốn người trước mắt này sống lâu thêm một chút. Cho dù một ngày nào đó chàng chán ghét ta, cũng không sao cả.

Tiêu Cảnh Chi cụp mắt nhìn ta, im lặng hồi lâu, cuối cùng đành giơ cờ trắng đầu hàng: “Được rồi, ta sẽ cố gắng.”

Ngón tay cái của chàng miết qua gò má ướt đẫm của ta, một lúc lâu sau, thở dài một tiếng: “Đừng khóc nữa.”

11

Vài tháng trôi qua. Tiêu Cảnh Chi kế thừa tước vị, đất phong ở Giang Nam, cách kinh thành ngàn dặm. Chàng tự thỉnh với Hoàng thượng được về đất phong dưỡng bệnh, Thánh thượng chuẩn tấu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...