Buông Bỏ/Chương 7C. 7
20px

“Sao lại khóc rồi?” Tiếng Tiêu Cảnh Chi vang lên trong bóng tối.

Ta vùi mặt vào trong chăn, mãi sau mới đáp: “Ngài có hối hận khi cưới ta không?”

“Có hối hận.”

Ta cứng đờ người.

“Hối hận vì đã không cưới nàng sớm hơn.” Chàng nói. “Trước khi gả cho ta, nàng chắc hẳn đã phải chịu rất nhiều ủy khuất. Nàng không ngốc, cũng không phải là gánh nặng. Ở trước mặt ta, không cần phải dè dặt như vậy đâu. Dáng vẻ nào của Tống Tích Hà, ta cũng thích. Nếu có kiếp sau, ta vẫn muốn cưới nàng. Còn nàng thì sao? Có thể xem xét ta trước tiên không?”

Mưa tuôn xối xả. Nhưng cái ôm của chàng lại vô cùng ấm áp.

Ta cố nhịn nước mắt, ghé vào tai chàng, lí nhí đáp: “Gả chứ. Chỉ gả cho ngài thôi.”

Ta bỗng nhớ đến hồi nhỏ, lúc bị những đứa trẻ khác trêu chọc, chê cười là đồ ngốc, nương ta sẽ cầm chổi đuổi đánh bọn chúng chạy đi hết. Rồi cũng ôm ta vào lòng như thế này, dặn đi dặn lại ta rằng: “Tiểu Hà không ngốc. Tiểu Hà chỉ là học chậm một chút thôi.”

14

Năm năm sau.

Đầu xuân Giang Nam.

Hôm ấy Tri phủ mở tiệc, là lễ đón gió tẩy trần cho vị Ngự sử đại nhân phụng chỉ nam hạ. Thiệp mời đã được gửi vào vương phủ từ sáng sớm.

Tiết xuân giá rét, Tiêu Cảnh Chi đổ bệnh hai ngày rồi. Sáng dậy vẫn còn hâm hấp sốt, ho đến mức đuôi mắt đỏ bừng. Ta xót xa không chịu nổi.

“Chàng không cần gượng ép đâu, để ta đi thay chàng một chuyến là được.”

Tiêu Cảnh Chi móc lấy vạt áo ta, khẽ cười chép miệng: “Vất vả cho nương tử rồi.”

Ta chỉ nghĩ hôm nay là một buổi tiệc xã giao bình thường. Chẳng ngờ, người tới lại là Tạ Lệnh Tắc.

Cách biệt ba năm, chàng đã rút đi dáng vẻ thiếu niên kiêu ngạo, càng lộ ra vẻ tĩnh mịch chín chắn.

Sắc mặt chàng không đổi, cung kính hành lễ: “Hạ quan tham kiến Đoan vương phi.”

Bữa tiệc qua một nửa. Ta lấy cớ tửu lượng kém, đứng dậy rời tiệc.

Mưa xuân vẫn chưa tạnh. Dưới mái hiên, lồng đèn lay lắt mờ tỏ. Trong lúc nha hoàn đi lấy ô, phía sau lưng ta vang lên một giọng nói trầm thấp.

“Lâu rồi không gặp.”

Ta quay đầu lại. Vị Ngự sử đại nhân nghiêm cẩn đoan chính vừa ở trên bàn tiệc, lúc này đang đứng trong bóng đêm mờ mịt, hốc mắt hoe đỏ.

“Tiểu Hà.”

Ta lạnh giọng đáp: “Tạ đại nhân, cẩn trọng lời nói.”

Tạ Lệnh Tắc lại dường như không hay biết, tự mình nói tiếp:

“Ta đã mơ một giấc mơ. Trong giấc mơ đó, nàng là thê tử của ta.”

Mưa xuân rả rích. Ta nghĩ, đã đến lúc phải kết thúc mọi chuyện rồi. Thế là ta nhẹ nhàng nói với chàng:

“Ta cũng mơ một giấc mơ. Trong giấc mơ đó, ngài rất đáng ghét. Cho nên, ta không muốn gả cho ngài.”

Sắc mặt Tạ Lệnh Tắc trắng bệch: “Sẽ không đâu.”

Chàng gấp gáp tiến lên một bước: “Những chuyện trong mộng, ta chưa hề làm một chuyện nào cả. Ta không phải hắn. Nàng không thể đối xử với ta như vậy được, Tiểu Hà.”

Ta nhè nhẹ gật đầu: “Được. Ngài không phải hắn.”

Tạ Lệnh Tắc vừa thở phào một hơi, ngay khoảnh khắc tiếp theo liền nghe ta nói: “Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa rồi.”

Ta nhìn những giọt mưa dưới mái hiên, thần sắc tĩnh lặng:

“Ta đã gả cho người mà ta yêu thương. Kiếp này, ta vô cùng viên mãn.”

Ta sẽ không ngưỡng vọng ngài nữa, Tạ Lệnh Tắc. Ta đã gặp được một người rất tốt, một người sẽ không bao giờ làm ta buồn tủi, không bao giờ để ta phải rơi lệ. Ở trước mặt chàng ấy, ta có thể tự do thỏa thích làm Tống Tích Hà. Không cần phải tự ti, không cần phải nơm nớp lo sợ dò xét từng chút một.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...