“Hôm nay, người thân của bà đã bị gia tộc họ Lưu sỉ nhục nghiêm trọng.”
“Vì bảo vệ danh dự của mình, vị nữ doanh nhân ấy đã nổi giận, trực tiếp huy động sức mạnh khổng lồ đủ để rung chuyển một nửa giới thương mại.”
“Hiện tại, chúng tôi vẫn chưa thể xác nhận thân phận thật sự của vị ‘Chủ tịch Tô’ bí ẩn này.”
“Tuy nhiên, chúng tôi đã phát hiện ra một số manh mối…”
Nói tới đây.
Nữ MC cố tình dừng lại.
Câu nói bỏ lửng ấy lập tức khiến tất cả hồi hộp đến nghẹt thở.
Trong phòng khách nhà họ Lưu.
Đã hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng.
Chủ tịch Tô…
Tô…
Một họ mà giờ đây khiến linh hồn tất cả bọn họ run rẩy.
Như bị thi triển định thân thuật.
Từng người một.
Cứng đờ.
Chậm rãi quay đầu nhìn về phía tôi.
Tôi.
Tô Vị.
Đứng trước cửa.
Quay đầu nhìn bọn họ.
Trên môi là nụ cười lạnh lẽo.
Một nụ cười như đang nhìn đám hề biểu diễn.
Ầm!
Khoảnh khắc ấy.
Đầu óc tất cả mọi người như nổ tung.
Người con dâu bị họ chèn ép suốt ba năm.
Người bị họ coi là quả hồng mềm mặc sức bóp nắn.
Người vừa bị ép quỳ xuống trước mặt cả gia tộc…
Lại chính là vị đại nhân vật trong truyền thuyết.
Người đứng sau đế quốc tư bản trị giá hàng nghìn tỷ.
Nhà sáng lập thần bí của Thanh Vân Capital.
“Chủ tịch Tô.”
Nhận thức ấy.
Giống như một tia sét từ trời giáng xuống.
Đánh cho toàn bộ nhà họ Lưu hồn bay phách lạc.
“Không…”
“Không thể nào…”
“Chuyện này tuyệt đối không thể nào…”
Trương Ngọc Phân mềm nhũn trên ghế.
Khuôn mặt xám như tro tàn.
Miệng không ngừng lẩm bẩm.
Bà ta nhớ lại từng chuyện trong suốt ba năm qua.
Nhớ lại mọi lần gây khó dễ với tôi.
Nhớ lại những lời cay nghiệt từng nói.
Bà ta từng mắng tôi là con gà không biết đẻ trứng.
Mắng tôi là đồ ăn bám vô dụng.
Mắng tôi là đứa trẻ mồ côi không có gia giáo.
Ngay vừa rồi.
Bà ta còn ép một người phụ nữ đang nắm trong tay đế quốc tư bản khổng lồ phải quỳ xuống trước mặt mình.
Chỉ nghĩ tới đó thôi.
Trương Ngọc Phân đã cảm thấy trời đất quay cuồng.
Hô hấp khó khăn.
Suýt nữa ngất xỉu tại chỗ.
Lưu Kiến Quốc càng thảm hại hơn.
Ông ta lùi liên tiếp ba bước.
Bịch!
Ngã ngồi xuống ghế sofa.
Ánh mắt trống rỗng.
Như thể chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã già đi hai mươi tuổi.
Ông ta xong rồi.
Tập đoàn Lưu Thị mà ông ta phấn đấu cả đời để xây dựng.
Xong rồi.
Nhà họ Lưu.
Hoàn toàn xong rồi.
Mà tất cả những điều đó.
Đều bắt nguồn từ sự ngu xuẩn và ngạo mạn của chính bọn họ.
Người đau đớn nhất.
Lại là Lưu Bái.
Anh ta nhìn tôi.
Nhìn người vợ mà anh ta từng cho rằng mình hiểu rõ như lòng bàn tay.
Nhưng giờ đây.
Tôi lại giống như một tồn tại xa không thể chạm tới.
Rực rỡ.
Chói mắt.
Cao cao tại thượng.
Anh ta nhớ tới lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau.
Khi đó.
Tôi từng nói với anh ta rằng mình chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường.
Cha mẹ đều đã qua đời.
Một mình sống giữa thành phố rộng lớn này.
Anh ta nhớ lại ngày kết hôn.
Tôi từng lấy ra một khoản tiền.
Nói rằng đó là số tiền tiết kiệm suốt nhiều năm.
Không nhiều.
Nhưng đủ mua một căn hộ nhỏ.
Khi ấy.
Anh ta còn cảm thấy một đứa trẻ mồ côi như tôi có thể tích cóp được số tiền đó quả thật không dễ dàng.
Giờ nghĩ lại.
Có lẽ số tiền ấy còn không đủ cho một ngày tiêu vặt của tôi.
Anh ta nhớ lại ba năm qua.
Tôi xuống bếp nấu ăn vì anh ta.
Chăm lo nhà cửa vì anh ta.
Nhẫn nhịn những lần mẹ anh ta gây khó dễ.
Từ trước tới nay.
Anh ta luôn cho rằng mình đã ban cho tôi một mái nhà.
Nực cười biết bao.
Đúng là một trò cười lớn nhất thế gian.
Hóa ra từ đầu đến cuối.
Người ngồi đáy giếng nhìn trời chính là anh ta.
Mà không hề hay biết.
Mình vẫn luôn sống dưới sự che chở của tôi.
Tôi vốn là phượng hoàng tung cánh giữa chín tầng trời.
Lại vì anh ta mà thu đôi cánh của mình lại.
Ngụy trang thành một con chim sẻ bình thường.
Đậu dưới mái hiên nhà họ Lưu.
Thế nhưng.
Anh ta và người nhà của anh ta lại ghét bỏ con “chim sẻ” ấy.
Chê lông không đủ đẹp.
Chê tiếng hót không đủ hay.
Thậm chí còn muốn nhổ sạch lông của nó.
Biến nó thành món đồ chơi mặc sức chà đạp.
Mà giờ đây.
Phượng hoàng đã tung cánh.
Chỉ cần khẽ vỗ đôi cánh một cái.
Liền tạo nên cơn bão đủ sức hủy diệt toàn bộ cái “ổ kiến” nhỏ bé của bọn họ.
“Tô… Tô Vị…”
Giọng Lưu Bái khàn đặc.
Anh ta lảo đảo bước về phía tôi.
Đưa tay ra.
Như muốn níu giữ điều gì đó.
“Tôi… chúng ta…”
“Chúng ta là vợ chồng mà…”
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.
Nói ra câu cuối cùng dành cho anh ta.
Cũng là dành cho gia đình này.
“Rất nhanh thôi.”
“Sẽ không còn là như vậy nữa.”
Nói xong.
Tôi kéo cửa ra.
Không quay đầu lại lấy một lần.
Bước thẳng ra ngoài.
Màn đêm dày đặc.
Một chiếc Bentley Mulsanne màu đen lặng lẽ đỗ bên đường.
Trang Hành đứng cạnh xe.
Chaporia
Bình Luận (0)