“Đã cử người chuyên trách trực tiếp giao tận nơi.”

“Lưu Bái đã ký nhận.”

Trang Hành đáp.

“Rất tốt.”

Tôi gật đầu.

“Bảo luật sư.”

“Tôi không muốn nhìn thấy anh ta tại tòa.”

Nếu anh ta còn biết điều.

Thì nên ngoan ngoãn ký tên.

Như vậy mọi người đều đỡ phiền phức.

Nếu không…

Tôi cũng không ngại để anh ta cùng người nhà mình nếm thử cảm giác thân bại danh liệt.

“Tôi hiểu.”

Trang Hành khẽ gật đầu.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại cá nhân của tôi đột nhiên vang lên.

Là một số lạ.

Tôi hơi nhíu mày.

Sau đó nhấn nút nghe.

Một giọng nói ngoài dự liệu truyền tới.

“Tô Vị…”

“Là anh.”

Là giọng của Lưu Bái.

Khàn đặc.

Mệt mỏi.

Ngập tràn tuyệt vọng.

Tôi hơi bất ngờ.

Không ngờ anh ta lại có thể tìm được số điện thoại riêng của tôi.

“Có việc gì?”

Giọng tôi lạnh như băng.

“Anh…”

“Anh nhận được thư của luật sư rồi.”

Anh ta ngập ngừng.

Giọng nói mang theo sự cầu xin.

“Chúng ta thật sự phải đi tới bước này sao?”

“Ba năm vợ chồng.”

“Chẳng lẽ không còn chút gì đáng để em lưu luyến sao?”

Tôi suýt bật cười.

Tình nghĩa vợ chồng?

Ngay từ khoảnh khắc tôi bị mẹ anh ta ép quỳ xuống.

Mà anh ta đứng bên cạnh khoanh tay nhìn.

Thứ tình cảm nực cười ấy.

Đã bị chính tay anh ta bóp chết rồi.

“Lưu Bái.”

“Đến nước này rồi.”

“Anh còn nói những lời đó có ý nghĩa gì sao?”

“Có!”

“Tất nhiên là có!”

Anh ta cuống quýt đáp.

“Anh biết sai rồi!”

“Cả nhà anh đều biết sai rồi!”

“Mẹ anh hối hận rồi!”

“Bà ấy bằng lòng xin lỗi em!”

“Quỳ xuống cũng được!”

“Bố anh đã đột quỵ nhập viện.”

“Công ty cũng sắp phá sản rồi.”

“Tô Vị.”

“Xin em giơ cao đánh khẽ.”

“Tha cho nhà anh một lần được không?”

“Anh xin em.”

“Chỉ cần em thu hồi lệnh phong sát.”

“Bảo anh làm gì cũng được.”

“Chúng ta tái hôn.”

“Bắt đầu lại từ đầu.”

“Anh cam đoan.”

“Sau này tuyệt đối không để mẹ anh nói em nửa câu không phải nữa.”

Nghe những lời lộn xộn và vô lý ấy.

Tôi chỉ cảm thấy buồn nôn.

Sớm biết hôm nay.

Hà tất ngày xưa.

Nếu tôi vẫn là Tô Vị không quyền không thế.

Anh ta sẽ nói những lời này sao?

Không.

Anh ta sẽ không.

Anh ta chỉ cùng gia đình mình đuổi tôi ra khỏi cửa.

Sau đó đứng nhìn tôi chật vật.

Rồi cười nhạo tôi không biết tự lượng sức mình.

Thứ mà bọn họ sợ.

Không phải vì đã làm tổn thương tôi.

Mà là quyền thế trong tay tôi.

Là Thanh Vân Capital.

Là thủ đoạn sấm sét có thể quyết định sống còn của cả gia tộc họ Lưu.

Những lời xin lỗi và hối hận của bọn họ.

Rẻ mạt đến mức khiến người ta buồn nôn.

“Lưu Bái.”

“Thu lại màn kịch nực cười của anh đi.”

Giọng tôi bình thản đến không có lấy một gợn sóng.

“Tôi cho anh hai lựa chọn.”

“Thứ nhất.”

“Ký vào thỏa thuận ly hôn một cách đàng hoàng.”

“Chúng ta chia tay trong hòa bình.”

“Tôi cam đoan sự trừng phạt của Thanh Vân Capital chỉ giới hạn trong lĩnh vực thương mại.”

“Không ảnh hưởng đến cuộc sống cá nhân của các người.”

“Thứ hai.”

“Anh từ chối ký tên.”

“Cố tình kéo dài thời gian hoặc giở trò.”

“Vậy thì tôi sẽ cho anh biết thế nào mới gọi là tuyệt vọng thật sự.”

“Tôi sẽ khiến bệnh viện của bố anh ngừng toàn bộ việc điều trị.”

“Khiến mẹ anh phải đi rửa bát kiếm sống lúc tuổi già.”

“Còn anh.”

“Lưu Bái.”

“Cả đời này sẽ không tìm được bất kỳ công việc nào.”

“Chỉ có thể lê lết sống trong cống rãnh.”

“Anh tự lựa chọn đi.”

Sau khi tôi nói xong.

Đầu dây bên kia lập tức rơi vào yên lặng.

Tôi có thể nghe rất rõ.

Tiếng thở dốc nặng nề.

Cùng sự sợ hãi không thể che giấu của anh ta.

Một lúc rất lâu sau.

Lưu Bái mới cất giọng.

Âm thanh run rẩy như sắp sụp đổ.

“Em… em thật độc ác…”

“Độc ác?”

Tôi cười lạnh.

“Chút thủ đoạn này của tôi.”

“So với nhà họ Lưu các người.”

“Căn bản chẳng đáng nhắc tới.”

“Các người thản nhiên hưởng thụ sự che chở mà tôi mang lại.”

“Sau đó quay lại giẫm đạp lên lòng tự trọng của tôi.”

“Khi đó sao các người không thấy mình độc ác?”

“Mẹ anh chỉ tay vào mặt tôi.”

“Bắt tôi quỳ xuống.”

“Khi đó sao anh không thấy bà ta độc ác?”

“Lưu Bái.”

“Tất cả những chuyện này.”

“Đều là do các người tự chuốc lấy.”

“Tôi cho anh một ngày để suy nghĩ.”

“Đến giờ này ngày mai.”

“Nếu tôi không nhìn thấy bản thỏa thuận ly hôn đã có chữ ký của anh.”

“Thì tự gánh lấy hậu quả.”

Nói xong.

Tôi trực tiếp cúp máy.

Thuận tay kéo luôn số điện thoại đó vào danh sách chặn.

Trong phòng họp.

Tất cả các lãnh đạo cấp cao đều cúi đầu.

Không ai dám thở mạnh.

Bọn họ từng chứng kiến Chủ tịch Tô quyết đoán và tàn nhẫn trên thương trường.

Nhưng hôm nay.

Lần đầu tiên họ được thấy.

Người phụ nữ này xử lý chuyện tình cảm cá nhân.

Cũng lạnh lùng và dứt khoát đến vậy.

Tôi không để ý tới phản ứng của bọn họ.

Chỉ nhàn nhạt phất tay.

“Tiếp tục họp.”

Cuộc sống của tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...