Anh ta lại tìm được số điện thoại mới của tôi.
Tôi vốn định cúp máy.
Nhưng không hiểu sao.
Cuối cùng vẫn nhấn nút nghe.
“Tô Vị…”
Giọng nói của anh ta càng thêm khàn khàn và sa sút.
Giống như đã bị rượu ngâm quá lâu.
“Mẹ anh…”
“Bà ấy đã tới tìm em rồi đúng không?”
“Đúng vậy.”
Tôi lạnh nhạt đáp.
“Bà ấy…”
“Có phải đã nói những lời rất khó nghe không?”
Trong giọng nói của anh ta mang theo chút căng thẳng.
Tôi bật cười lạnh.
“Anh nghĩ sao?”
Đầu dây bên kia lại rơi vào yên lặng.
Rất lâu sau.
Anh ta mới tuyệt vọng lên tiếng.
“Xin lỗi.”
“Câu xin lỗi đó.”
“Anh nên giữ lại cho người cha đang nằm liệt trên giường của mình.”
“Và cho những người họ hàng đã bị anh hủy hoại tương lai.”
Lời nói của tôi như một lưỡi dao.
Khiến anh ta không thể phản bác.
“Anh…”
“Anh chỉ muốn hỏi em một chuyện.”
Giọng anh ta nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
“Ngày đó…”
“Vì sao em lại chọn anh?”
Câu hỏi ấy khiến tôi khựng lại.
Đúng vậy.
Vì sao chứ?
Tôi.
Người sáng lập Thanh Vân Capital.
Người phụ nữ đứng trên đỉnh kim tự tháp.
Vì sao lại nhìn trúng một người đàn ông gia cảnh bình thường.
Tính cách nhu nhược.
Không có bất kỳ điểm gì nổi bật như Lưu Bái?
Đừng nói là anh ta.
Đôi khi.
Ngay cả chính tôi cũng cảm thấy khó hiểu.
Suy nghĩ của tôi bất giác quay về bốn năm trước.
Khi đó.
Tôi vừa dẫn dắt Thanh Vân Capital giành chiến thắng trong một cuộc chiến thương mại khốc liệt.
Mặc dù thành công thâu tóm đối thủ.
Nhưng cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi tới cực điểm.
Tôi chán ghét những âm mưu và toan tính trên thương trường.
Chán ghét việc mỗi ngày đều phải đeo mặt nạ để sống.
Vì vậy.
Tôi tự cho mình một kỳ nghỉ dài.
Đổi tên đổi họ.
Một mình tới một thị trấn nhỏ ở Giang Nam.
Mở một hiệu sách.
Tôi chỉ muốn sống những ngày bình yên.
Không bị ai quấy rầy.
Cũng chính tại nơi đó.
Tôi gặp Lưu Bái.
Khi ấy.
Anh ta tới thị trấn để vẽ phong cảnh.
Anh mặc chiếc sơ mi trắng sạch sẽ.
Trên người mang theo mùi nắng và hương xà phòng nhàn nhạt.
Mỗi khi cười.
Khóe môi lại hiện lên hai lúm đồng tiền rất nông.
Ngày nào buổi chiều.
Anh ta cũng tới hiệu sách của tôi.
Gọi một ly nước chanh.
Sau đó ngồi yên lặng vẽ tranh suốt cả buổi.
Anh ta từng nói chuyện với tôi về Van Gogh.
Về Monet.
Về những giấc mơ nghệ thuật mà tôi đã gác lại từ rất lâu.
Những ngày trời mưa.
Anh ta sẽ cởi áo khoác của mình.
Khoác lên vai tôi.
Sau đó một mình chạy dưới màn mưa.
Lúc ấy.
Anh ta sạch sẽ.
Thuần khiết.
Giống như một tờ giấy trắng.
Trong thế giới đầy lợi ích và tính toán của tôi.
Anh ta là sự tồn tại hoàn toàn khác biệt.
Tôi thừa nhận.
Mình đã rung động.
Tôi khao khát một cuộc sống bình thường.
Ấm áp.
Đầy khói lửa nhân gian.
Tôi từng nghĩ.
Anh ta chính là bến cảng mà tôi luôn tìm kiếm.
Nơi có thể khiến tôi buông bỏ phòng bị.
Yên tâm neo đậu.
Vì vậy.
Tôi chấp nhận lời theo đuổi của anh ta.
Vì anh ta.
Tôi đóng cửa hiệu sách.
Theo anh ta trở lại thành phố phồn hoa này.
Để anh ta và gia đình anh ta có thể chấp nhận tôi.
Tôi bịa ra thân thế của một đứa trẻ mồ côi.
Che giấu toàn bộ tài sản.
Che giấu toàn bộ năng lực.
Tôi ngây thơ cho rằng.
Chỉ cần yêu đủ nhiều.
Chúng tôi có thể vượt qua khác biệt về địa vị và quan niệm sống.
Tôi từng nghĩ.
Anh ta sẽ mãi là chàng trai mặc sơ mi trắng.
Mang nụ cười trong trẻo như ngày đầu gặp gỡ.
Nhưng tôi đã sai.
Sau khi trở lại thành phố.
Sau khi quay về với gia đình mình.
Chàng trai ấy rất nhanh đã bị nhuộm màu bởi hiện thực.
Anh ta trở nên hư vinh.
Nhu nhược.
Và phụ thuộc.
Anh ta thích khoe khoang trước mặt người ngoài rằng công ty gia đình mình lợi hại đến mức nào.
Anh ta chọn im lặng né tránh mỗi khi mẹ mình gây khó dễ cho tôi.
Chỉ vì tôi không mua cho anh ta chiếc đồng hồ hàng hiệu đời mới nhất.
Anh ta có thể chiến tranh lạnh với tôi suốt nhiều ngày.
Chàng trai mà tôi từng yêu.
Đã chết từ rất lâu rồi.
Chết trong sự nuông chiều mù quáng của mẹ anh ta.
Chết trong sự hư vinh của gia tộc.
Chết trong chính sự không cầu tiến của bản thân.
Còn tôi.
Lại vẫn ôm khư khư những ký ức buồn cười ấy.
Tự lừa dối chính mình.
Cố gắng duy trì cuộc hôn nhân suốt ba năm.
Cho đến bữa tiệc gia đình ngày hôm đó.
Cho đến cái quỳ gối đầy nhục nhã ấy.
Tôi mới hoàn toàn tỉnh ngộ.
Người tôi yêu.
Từ trước đến nay chưa từng là Lưu Bái của hiện tại.
Người tôi yêu.
Chỉ là cái bóng hư ảo trong tưởng tượng của mình.
Một thiếu niên mãi mãi không bị hiện thực nhuốm bẩn.
“Tô Vị?”
“Em còn nghe không?”
Giọng nói của Lưu Bái kéo tôi trở lại thực tại.
Tôi hít sâu một hơi.
Ép tất cả cảm xúc đang cuộn trào xuống đáy lòng.
“Lưu Bái.”
Tôi bình tĩnh lên tiếng.
“Đáp án của câu hỏi đó.”
Chaporia
Bình Luận (0)