20px

Chỉ là.

Cái giá phải trả quá đỗi nặng nề.

Tôi nhìn bức tranh ấy.

Ánh mặt trời trong tranh.

Ấm áp và rực rỡ.

Tôi hiểu.

Đây là món quà cuối cùng.

Cũng là lời chúc phúc chân thành nhất.

Mà Lưu Bái dành cho chúng tôi.

Từ khoảnh khắc ấy.

Mọi yêu hận dây dưa.

Mọi ân oán tình thù giữa tôi và Lưu Bái.

Cuối cùng cũng tan biến theo gió.

Không còn lưu lại dấu vết nào.

Bức tranh mà Lưu Bái gửi tới.

Cuối cùng tôi vẫn giữ lại.

Trang Hành treo nó trong phòng của Noãn Noãn.

Anh nói:

“Đây là lời chúc tốt đẹp nhất.”

“Một người từng lạc đường gửi cho một sinh mệnh mới.”

“Chúng ta nên nhận lấy.”

Tôi nhìn nghiêng khuôn mặt điềm đạm và dịu dàng của anh.

Trong lòng tràn ngập sự biết ơn.

Tôi thật may mắn.

Vì cuối cùng đã chọn được một người đàn ông.

Có tấm lòng rộng lượng.

Biết thấu hiểu.

Biết tôn trọng người khác.

Anh chưa bao giờ xem tôi là vật sở hữu của mình.

Cũng không vì quá khứ của tôi mà canh cánh trong lòng.

Điều anh yêu.

Là con người hoàn chỉnh của tôi.

Bao gồm quá khứ.

Bao gồm những vết thương.

Bao gồm tất cả mọi thứ thuộc về tôi.

Đó mới là tình yêu thật sự trưởng thành và lành mạnh.

Kể từ ngày ấy.

Cái tên Lưu Bái.

Hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của tôi.

Tôi không biết anh ta đã đi đâu.

Đang sống cuộc sống như thế nào.

Nhưng tôi hy vọng.

Anh ta có thể giống như những gì đã viết trong thư.

Tìm được sự bình yên trong lòng mình.

Cuộc đời.

Giống như một chuyến tàu chỉ đi một chiều.

Có người bước lên.

Có người bước xuống.

Người thật sự có thể đồng hành cùng bạn đến điểm cuối.

Lại rất ít.

Phần lớn mọi người.

Chỉ là khách qua đường trong cuộc đời nhau.

Có người mang đến tổn thương và bài học.

Có người mang đến hơi ấm và sức mạnh.

Nhưng dù thế nào.

Họ đều góp phần tạo nên cuộc đời trọn vẹn của chúng ta.

Điều chúng ta cần làm.

Là biết ơn những người từng sưởi ấm mình.

Tha thứ cho những người từng làm mình tổn thương.

Sau đó.

Mang theo tình yêu và lòng dũng cảm.

Tiếp tục tiến về phía trước.

________________________________________

Năm Noãn Noãn lên năm tuổi.

Phòng thí nghiệm khoa học sự sống của chúng tôi truyền tới một tin vui chấn động.

Loại thuốc nhắm trúng đích điều trị ung thư phổi do chúng tôi tự nghiên cứu và phát triển.

Đã hoàn thành xuất sắc giai đoạn thử nghiệm lâm sàng thứ ba.

Hiệu quả điều trị và độ an toàn.

Đều vượt xa các loại thuốc cùng nhóm hiện có trên thế giới.

Quan trọng hơn.

Chi phí của nó.

Chỉ bằng một phần mười thuốc nhập khẩu.

Điều đó đồng nghĩa.

Vô số gia đình bình thường.

Từng tuyệt vọng vì không đủ khả năng chi trả tiền thuốc.

Sẽ có cơ hội được tái sinh.

Tin tức vừa được công bố.

Cả thế giới lập tức chấn động.

Danh tiếng của Thanh Vân Capital.

Cũng đạt tới đỉnh cao chưa từng có.

Với tư cách là người phụ trách tổng dự án.

Tôi bị đẩy ra giữa ánh đèn sân khấu.

Vô số danh hiệu và giải thưởng liên tiếp kéo đến.

Tôi được bình chọn là:

“Người phụ nữ xuất sắc nhất năm.”

“Nhân vật có tầm ảnh hưởng toàn cầu.”

Truyền thông xây dựng tôi thành hình tượng nữ thần hoàn hảo.

Hội tụ trí tuệ.

Sắc đẹp.

Tài sản.

Và lòng nhân ái.

Nhưng tôi biết.

Tôi không phải thần thánh.

Tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường.

Từng phạm sai lầm.

Từng bị tổn thương.

Cuối cùng chọn đúng con đường.

Và kiên trì bước tiếp trên con đường ấy.

Trong buổi tiệc ăn mừng.

Tôi đã có một bài phát biểu.

Đứng trên sân khấu.

Nhìn từng gương mặt đầy kích động và kính trọng phía dưới.

Ánh mắt tôi xuyên qua đám đông.

Dừng lại trên người đàn ông ở hàng ghế đầu.

Người đang nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng nhất.

Tự hào nhất.

Anh là chồng tôi.

Trang Hành.

Tôi cầm lấy micro.

Nhẹ giọng nói:

“Rất nhiều người nói tôi là một huyền thoại.”

“Nhưng tôi muốn nói.”

“Trên đời này không có huyền thoại nào được sinh ra từ đầu.”

“Đằng sau mỗi huyền thoại.”

“Đều có tình yêu và sự ủng hộ.”

“Hôm nay.”

“Người tôi muốn cảm ơn nhất.”

“Không phải chính mình.”

“Mà là chồng tôi.”

“Anh Trang Hành.”

“Chính anh ấy.”

“Đã chỉ đường cho tôi vào lúc tôi mơ hồ nhất.”

“Chính anh ấy.”

“Đã cho tôi điểm tựa vững chắc nhất khi tôi yếu đuối nhất.”

“Chính anh ấy.”

“Đã vô điều kiện ủng hộ mọi ước mơ của tôi.”

“Cho dù những giấc mơ ấy.”

“Trong mắt người khác có điên rồ và viển vông đến đâu.”

“Chính anh ấy.”

“Đã giúp tôi trở thành con người của ngày hôm nay.”

“Cho nên.”

“Vinh dự này không chỉ thuộc về riêng tôi.”

“Nó thuộc về cả hai chúng tôi.”

Khi tôi dứt lời.

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy.

Tôi nhìn về phía Trang Hành.

Anh đứng dậy.

Vành mắt đỏ hoe.

Sau đó cúi thật sâu.

Không chỉ với tôi.

Mà còn với tất cả mọi người có mặt ở đó.

Khoảnh khắc ấy.

Tình yêu giữa chúng tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...