20px

“Hửm.” Hắn ba hai cái đã sửa xong vòng sắt của xe, đứng dậy, phủi phủi bụi trên tay, “Hàm Nguyệt cô nương chắc là đã nghe nói vài chuyện gì rồi phải không?”

“Có lẽ là người khác nói bậy thôi.”

“Không phải nói bậy.”

“Á?” Ta kinh ngạc ngẩng đầu, chẳng lẽ lời đồn là thật?

“Là do ta cho người truyền ra.”

Ta càng kinh ngạc hơn.

“Nói ra cũng thật xấu hổ.” Tạ Chiêu sờ sờ mũi, có chút ngại ngùng, “Gương mặt này của ta, sinh ra… có chút quá bắt mắt.. Trước đây ở trong quân thì còn đỡ, sau khi trở về kinh, luôn có vài cô nương nghĩ đủ mọi cách để đến gần ta. Hôm nay ngắm hoa tình cờ gặp, ngày mai thi thơ vô tình chạm mặt, ngày kia lại trùng hợp gặp ở trà lâu. Lần trước còn có một cô nương chặn ngựa của ta lại, nói không phải ta thì không gả, nếu ta từ chối nàng ta sẽ đâm đầu vào cột. Dọa ta phải vòng ba con phố mới cắt đuôi được. Ta thật sự phiền không chịu nổi. Cô nương xem, truyền ra chút tiếng xấu, xung quanh quả nhiên yên tĩnh hơn nhiều.”

Người này vì trốn đào hoa mà đến cả thanh danh của mình cũng không tiếc bôi nhọ.

Nhất thời ta không biết nên nói gì cho phải.

Nghĩ lại, hôm nay hắn chịu đến gặp chắc cũng là chuyện bất đắc dĩ, theo lý mà nói, ta không đến đúng giờ hẹn, hắn hoàn toàn có thể rời đi, vậy mà vẫn vì trách nhiệm mà quay lại tìm ta, người này quả thật là quân tử.

Dù thế nào đi nữa, hôm nay cũng là ta nên cảm tạ hắn.

“Tạ tướng quân, sau khi trở về thành, để ta mời ngài dùng bữa nhé.”

Biểu cảm trên mặt hắn hơi động, ta sợ hắn hiểu lầm, vội bổ sung:

“Là để cảm tạ chuyện ngài sửa xe ngựa cho ta, còn có cả ân tình giúp đỡ ngày hôm ấy, tuyệt đối không có ý gì khác.”

Hắn cười cười:

“Hàm Nguyệt cô nương khách sáo quá rồi, đáng ra phải là ta bày tỏ áy náy mới đúng.”

Lần gặp này khác với lần trước, lần này là dưới danh nghĩa xem mắt, ít nhiều ta cũng cảm thấy có chút lúng túng.

Ta lại sợ mình lộ ra vẻ mặt gì không đúng lúc, khiến hắn hiểu lầm rằng ta có ý với hắn. Nhưng Tạ Chiêu là người rất biết nói chuyện, chưa từng để câu chuyện rơi xuống đất, trái lại còn khiến ta càng lộ ra vẻ câu nệ.

Hắn đưa ta đến tửu lâu ăn một bữa lớn, nói là để trấn an tinh thần cho ta, ta cũng dần dần mở lời hơn.

Trong lúc nói chuyện, ta vô tình nhắc đến:

“Nghe nói hôm nay có hội đua thuyền rồng, ta vào kinh đã lâu mà vẫn chưa từng được xem.

“Vậy thì ăn xong chúng ta đi xem.”

“Bây giờ sao?” Ta nhìn nhìn sắc trời, đã quá trưa rồi.

“Đúng vậy, ngay bây giờ, đi thôi, Hàm Nguyệt cô nương, muộn thêm chút nữa thì chỉ còn kịp xem cái đuôi thuyền thôi.”

Hội đua thuyền rồng người đông như nêm cối, ta muốn tiến lại gần để nhìn cho rõ, nhưng phía trước người chen quá nhiều, ta chỉ nhìn thấy toàn đầu người. Đang không biết phải làm sao, Tạ Chiêu bỗng quỳ xuống một gối.

“Nào, giẫm lên chân ta mà xem.”

“Như vậy… không hợp lắm thì phải?”

“Có gì mà không được? Nay chúng ta cũng coi như là… bằng hữu rồi nhỉ?”

“Nào.”

Hắn lại chìa ra một cánh tay, tay ta nhẹ nhàng đặt lên đó, ngay lúc ta định bước lên, phía sau chợt có người lên tiếng.

“Thẩm cô nương không muốn nhận lời mời của ta, hóa ra là đã câu kết với kẻ khác.”

08

Tạ Chiêu đứng bật dậy từ dưới đất, che ta ra sau lưng.

Bùi Lâm nhìn thấy động tác ấy của hắn, dường như càng thêm tức giận.

“Tạ huynh, cướp người ở phủ ta đi, dù sao cũng nên cho ta một lời giải thích chứ.”

Lời này quả thực vô lý đến cùng cực.

Chẳng lẽ sống lại một đời, hắn vẫn còn cho rằng ta là người của phủ hắn sao?

Ta đang định phản bác, Tạ Chiêu đã trở tay nắm lấy cánh tay ta.

Chỉ nghe Tạ Chiêu nói:

“Lời này của Bùi thế tử không đúng. Hôm ấy đến phủ họ Bùi, nữ quyến ít nhiều cũng có đến hơn chục vị, lẽ nào tất cả đều thành người của ngươi?”

“Ta và Thẩm cô nương là đường đường chính chính cùng nhau hẹn hò, thế tử chen ngang một chân, trái lại khiến ta không hiểu nổi.”

“Hẹn hò?” Giọng Bùi Lâm cao thêm mấy phần, hắn nghiêng đầu nhìn sang ta. Tạ Chiêu dịch người, chắn cả người ta ở phía sau.

Bùi Lâm cười lạnh một tiếng:

“Tạ huynh, nể tình hai nhà chúng ta quen biết nhiều năm, ta nhắc nhở huynh một câu. Nữ tử này tuyệt đối không phải lương phối của huynh.”

“Hừ.” Tạ Chiêu cười, bờ lưng hơi rung lên, “Có phải lương phối hay không, không phải chuyện Bùi thế tử ngươi có thể quyết định.”

Bùi Lâm tiến lên một bước, ép người quá đáng:

“Ngươi có biết phẩm hạnh của nàng ta không? Ngươi hiểu rõ nàng ta sao? Đừng để bị lớp da tướng mạo của nàng ta lừa gạt! Tạ bá phụ đức cao vọng trọng, Tạ huynh cũng là nhân trung long phượng, nữ nhân như vậy căn bản không xứng với Tạ huynh.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...