“Vị này là…”
Mẫu thân đánh giá Tạ Chiêu từ trên xuống dưới, trong ánh mắt mang theo vài phần dò xét.
Tạ Chiêu lập tức chắp tay hành lễ, cung kính vô cùng:
“Vãn bối Tạ Chiêu, bái kiến bá mẫu. Mạo muội tới cửa, có chỗ đường đột, còn mong bá mẫu thứ lỗi.”
Mẫu thân sững người một chút, rồi lại nhìn sang ta.
Ta lau nước mắt, khẽ nói:
“Nương, hắn là… Tạ tướng quân. Cả quãng đường này đều là hắn hộ tống con trở về.”
“Tướng quân?” Phụ thân nhíu mày, “Một cô nương như con, sao lại đi cùng đường với tướng quân?”
“Xin bá phụ cho phép vãn bối bẩm rõ.” Tạ Chiêu không hề hoảng loạn, đem đầu đuôi câu chuyện kể lại một lượt.
Phụ thân nghe xong, trầm mặc hồi lâu, rồi nhìn ta:
“Hàm Nguyệt, lời hắn nói đều là thật sao?”
Ta gật đầu.
Phụ thân lại nhìn sang Tạ Chiêu:
“Nói như vậy, cậu chính là người mà muội muội ta giới thiệu cho A Nguyệt gặp mặt? Các con… các con…”
Tạ Chiêu nhìn thẳng vào mắt phụ thân, nghiêm túc nói:
“Bá phụ, vãn bối lòng mang yêu mến Hàm Nguyệt cô nương. Lần này hộ tống nàng trở về, một là lo lắng cho an nguy trên đường của nàng, hai là muốn đích thân đến Tô Châu, cầu thân với bá phụ bá mẫu.”
Lời này nói quá mức trực tiếp, mẫu thân hít vào một hơi lạnh, phụ thân cũng ngẩn ra.
Ta khẽ đẩy phụ thân một cái.
“Cha, chúng ta vào trong rồi nói, ở đây người qua kẻ lại.”
“À, đúng, mau vào, mau vào.”
14
Tạ Chiêu sai người khiêng toàn bộ sính lễ vào sân nhà ta.
Sân nhà ta vốn không tính là nhỏ, vậy mà vẫn bị sính lễ của hắn và của hồi môn của ta chất đầy kín cả.
Mẫu thân nhìn số sính lễ nhiều gấp đôi của hồi môn của ta, dở khóc dở cười.
“Đứa nhỏ này, thật là…”
Tối hôm ấy, Tạ Chiêu chính thức cầu thân với phụ thân.
Danh sách sính lễ dày cả một xấp, ngoài những điền sản khế đất trước đó, còn có thêm khế ước một tòa nhà ở Hàng Châu.
Phụ thân hỏi hắn:
“Ở Hàng Châu cậu cũng có nhà sao?”
“Bẩm bá phụ, là mấy ngày trước ta đã sai người đến đó lo liệu trước cho ta.
Ta đã dâng tấu lên triều đình, xin điều nhiệm đến Giang Nam. Trên đường đến đây đã nhận được tin từ Binh bộ, việc ấy đã được phê chuẩn rồi. Sang đầu xuân năm sau, ta sẽ đến Hàng Châu trấn thủ. Hàng Châu cách Tô Châu, cưỡi ngựa nửa ngày là tới. Đến lúc đó, Hàm Nguyệt muốn ở Tô Châu hay Hàng Châu đều được. Muốn về nhà mẹ đẻ cũng tiện.”
Ta kinh ngạc nhìn hắn.
Những chuyện này, đến ta cũng là lần đầu tiên nghe thấy.
Phụ thân nhìn hắn, hài lòng gật đầu.
“Tạ tướng quân, cậu thật sự đã nghĩ kỹ chưa? Con gái ta là nữ nhi nhà buôn, không xứng với một vị tứ phẩm tướng quân như cậu.”
“Bá phụ nói vậy là sai rồi.” Tạ Chiêu nghiêm mặt nói, “Tài hoa và phẩm hạnh của Hàm Nguyệt cô nương vượt xa rất nhiều quý nữ chốn kinh thành. Vãn bối có thể cưới được nàng, mới là trèo cao.”
Phụ thân nhìn sang ta, ta cúi đầu, các ngón tay siết chặt chiếc khăn trong tay.
“Hàm Nguyệt, ý của con thế nào?”
Ta ngẩng đầu, ánh mắt từ phụ thân chuyển sang Tạ Chiêu. Hắn đang căng thẳng nhìn ta, trên trán còn lấm tấm mồ hôi.
Sống hai đời, ta biết được bị người ta thật lòng đối tốt là cảm giác thế nào.
Ta gật đầu.
Vành mắt Tạ Chiêu cũng đỏ lên.
Đêm thành thân, ta ngồi trong tân phòng chờ Tạ Chiêu.
Nha hoàn gõ cửa, nói có người cưỡi khoái mã đưa tới một rương hạ lễ rất nặng.
Trong rương đều là trang sức quý giá và đồ vật hiếm thấy.
Còn có cả quyển thi tập bản độc nhất từng được đưa cho biểu tỷ.
Ta biết người tặng lễ là ai.
Ta không muốn nhận, lại không biết nên xử trí thế nào.
Nhưng Tạ Chiêu sau khi uống rượu mừng trở về lại nói:
“Tại sao không nhận, đống đồ này mang tới hiệu cầm đồ bán đi cũng đáng không ít bạc đấy.
“Vừa hay lấy số tiền ấy đưa cho cha mở thêm hai cửa tiệm nữa.”
Ta bị hắn chọc cho bật cười.
“Người đâu, mang chỗ quà này đi, sáng mai đem tới hiệu cầm đồ.”
Hắn quay người nắm lấy tay ta.
“Nương tử, đã đến lúc động phòng rồi.”
Ta đỏ mặt, cúi đầu xuống.
Nến đỏ bị thổi tắt, trong phòng chỉ còn lại một mảnh dịu dàng.
【Hết】
Chaporia
Bình Luận (0)