Đánh Tráo/Chương 5C. 5
20px

Ẩn chứa một tia hoảng loạn mà chính anh ta cũng chưa nhận ra.

“Ôn Ninh!”

“Cô chỉ là một bà nội trợ!”

“Rời khỏi tôi.”

“Cô chẳng là cái gì cả!”

“Cô thật sự cho rằng mình làm được sao?”

Tôi không quay đầu.

Đẩy cánh cửa hành lang ra.

Gió lạnh lập tức ùa tới.

Giọng nói của tôi tan vào màn tuyết.

“Vậy thì anh cứ chờ mà xem.”

“Xem tôi rốt cuộc có làm được hay không.”

Rời khỏi bệnh viện.

Việc đầu tiên tôi làm.

Là trở về cái gọi là “nhà” kia.

Tôi nhặt cuốn giấy kết hôn giả lên.

Kéo theo chiếc vali nhỏ chứa toàn bộ đồ đạc của mình.

Lần này.

Thật sự rời đi hoàn toàn.

Khoảnh khắc bước qua cánh cửa.

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có.

Tuyết bắt đầu rơi.

Những bông tuyết trắng lặng lẽ đậu lên vai áo.

Lần đầu tiên sau nhiều năm.

Tôi không còn phải lo hôm nay đưa mẹ Cố Nam Châu đi tái khám ở đâu.

Không còn phải nhớ lịch uống thuốc.

Không còn phải canh giờ thay miếng lót.

Tôi chỉ đơn giản ngẩng đầu lên.

Nhìn những bông tuyết trong suốt rơi từ bầu trời.

Tinh thể băng tan rất nhanh.

Nhưng vào khoảnh khắc tồn tại.

Chúng vẫn là độc nhất vô nhị.

Giống như người phụ nữ từng bị giam cầm trong gia đình kia.

Cũng đã từng rực rỡ như thế.

Tôi bước lên con phố đông người.

Bên cạnh vẫn là những bước chân vội vã.

Nhưng lần này.

Không còn tiếng bánh xe lăn lạch cạch phía sau.

Tôi ngẩng đầu.

Hít sâu một hơi.

Không khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực.

Và lần đầu tiên sau năm năm.

Tôi cảm nhận được bầu trời của tự do.

5

Khi cúi đầu xuống.

Tôi chợt nghe thấy tiếng động cơ từ xa vọng lại.

Một luồng ánh sáng từ đèn xe chiếu thẳng lên người tôi.

Chiếc xe dừng trước mặt.

Cửa kính chậm rãi hạ xuống.

Lộ ra gương mặt đầy nếp nhăn nhưng vẫn vô cùng quắc thước của đội trưởng cũ.

Ông bình tĩnh nhìn tôi.

Đợi tài xế cất hành lý của tôi vào cốp xe xong mới vỗ nhẹ lên ghế bên cạnh.

“Thằng nhóc Tần Liệt tính tình nóng như lửa.”

“Nó sợ em chịu uất ức.”

“Tôi đang họp dở mà nó gọi liên tục, giục tôi phải đến đón em ngay.”

“Lên xe đi.”

“Ký túc xá của em vẫn luôn được giữ lại.”

Nghe vậy.

Nhìn khuôn mặt hiền từ trước mắt.

Cuối cùng tôi cũng không thể chịu đựng thêm được nữa.

Tôi nhào vào lòng ông.

Bật khóc nức nở.

“Tại sao…”

“Tại sao anh ta lại đối xử với con như vậy?”

Từng tiếng nức nghẹn vang lên.

Đội trưởng cũ đau lòng thở dài.

Bàn tay già nua nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.

Một lúc lâu sau mới khẽ nói:

“Có những người vốn dĩ sẽ thay đổi.”

“Chỉ là sớm hay muộn thôi.”

Tôi không trả lời.

Nhưng trong đầu lại bất giác hiện lên gương mặt của Tần Liệt.

Từ đầu đến cuối.

Anh ấy chưa từng thay đổi.

Chiếc xe nhanh chóng chạy về căn cứ đội đặc chiến.

Đẩy cửa ký túc xá ra.

Tôi lập tức đứng sững.

Bên trong vẫn giữ nguyên cách bài trí của năm năm trước.

Ngay cả vị trí của chiếc cốc nước trên bàn cũng không thay đổi.

Điều duy nhất khác biệt.

Là mọi thứ sạch sẽ đến mức không hề có một hạt bụi.

Như thể.

Tôi chưa từng rời đi.

“Cái này…”

Tôi kinh ngạc nhìn quanh.

Đội trưởng cũ bật cười.

Ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu.

“Không ngờ đúng không?”

“Thằng con trai đó của tôi, lên tòa thì sấm rền gió cuốn.”

“Nhưng trong chuyện tình cảm lại là một kẻ nhát gan.”

“Sau khi em kết hôn với Cố Nam Châu.”

“Nó không dám gặp em lấy một lần.”

“Nhưng tháng nào cũng tới dọn dẹp căn phòng này.”

“Có khi ngồi trước bàn làm việc cả ngày.”

“Một câu cũng không nói.”

“Đến nửa tiếng trước giờ máy bay cất cánh mới vội vàng chạy ra sân bay.”

“Lần này đưa em về…”

Đội trưởng còn chưa nói hết.

Cửa ký túc xá đã bị đẩy mạnh ra.

Rầm!

Tần Liệt đứng ở cửa.

Lồng ngực phập phồng dữ dội.

Hơi thở dồn dập.

Đôi mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm về phía tôi.

Đội trưởng cũ bất đắc dĩ lắc đầu.

Nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy cưng chiều.

“Đấy.”

“Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền tới.”

Nói xong.

Ông cùng tài xế kéo cửa rời đi.

Trong nháy mắt.

Căn phòng chỉ còn lại tôi và Tần Liệt.

Không gian yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.

Năm năm không gặp.

Tôi bỗng không biết nên nói gì.

Môi khẽ động.

Đang định tìm một câu mở đầu.

Thì người trước mặt đã bước tới.

Một vòng tay mang theo hơi lạnh của mùa đông ôm chặt lấy tôi.

“Tiểu Ninh.”

“Em chịu khổ rồi.”

Chỉ một câu đơn giản.

Lại khiến mọi phòng bị trong lòng tôi tan vỡ.

Cách gọi thân thuộc ấy.

Khiến tôi cảm thấy như năm năm qua chưa từng tồn tại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...