Thế những khoản còn lại.
Ôn Ninh đã xoay xở bằng cách nào?
Anh ta còn chưa kịp nghĩ sâu.
Đã cùng Chu Thanh Thanh vội vàng chạy đến bệnh viện.
Nhưng vì chưa đóng tiền đúng hạn.
Hộ lý đã nghỉ việc từ lâu.
Vừa bước vào phòng bệnh.
Mùi hôi thối đã ập tới.
Người nhà bệnh nhân giường bên lập tức bất mãn.
“Mau dọn dẹp đi!”
“Vừa bẩn vừa hôi!”
“Anh làm con kiểu gì vậy?”
“Cả phòng đều không nghỉ ngơi được!”
“Có chút ý thức công cộng không?”
Cố Nam Châu liên tục cúi đầu xin lỗi.
Sau đó quay sang nhìn Chu Thanh Thanh.
“Em giúp mẹ thay miếng lót trước đi.”
Nhưng cô ta chỉ khoanh tay đứng một bên.
Lùi ra xa vài bước.
“Em không biết làm.”
“Bẩn chết đi được.”
Sắc mặt Cố Nam Châu lập tức trầm xuống.
Anh ta nhìn người mẹ đang nhắm mắt giả ngủ.
Trong lòng dâng lên cảm giác áy náy chưa từng có.
Cuối cùng chỉ đành tự mình làm.
Nhưng vừa kéo chăn lên.
Mùi hôi nồng nặc đã khiến anh ta nôn khan.
“Ọe…”
“Tởm quá…”
Chu Thanh Thanh lập tức bịt mũi.
Lùi xa hơn nữa.
“Xin lỗi mẹ.”
“Con chỉ là… chưa quen thôi.”
Cố Nam Châu lúng túng luống cuống.
Mồ hôi đầy đầu.
Khóe mắt mẹ Cố lặng lẽ chảy xuống một giọt nước mắt.
Bà giống như chiếc lá khô cuối cùng còn bám trên cành.
Cố gắng phát ra chút âm thanh yếu ớt.
“Tiểu Ninh…”
“Vì cái nhà này mà chịu quá nhiều khổ.”
“Con có lỗi với nó.”
“Mẹ cũng có lỗi với nó…”
Nói xong.
Bà từ từ nhắm mắt lại.
Không mở ra nữa.
Dưới những ánh mắt chỉ trỏ của người xung quanh.
Cố Nam Châu cắn răng.
Nén buồn nôn.
Làm xong toàn bộ việc vệ sinh.
Sau đó lại vội vàng bỏ tiền thuê hộ lý mới.
Nhưng bảy ngày tiếp theo.
Mới thật sự là địa ngục.
Anh ta bị đình chỉ chức vụ.
Thư tố cáo ngày một nhiều.
Chi phí chữa bệnh ngày càng nặng.
Cuối cùng chỉ đành đưa mẹ về nhà.
Nhưng bản thân lại bận đối phó kiện tụng.
Muốn nhờ Chu Thanh Thanh chăm sóc giúp.
Đổi lại chỉ là một câu lạnh nhạt.
“Em đã nói từ đầu rồi.”
“Em ở bên anh là để phong hoa tuyết nguyệt.”
“Không phải để cùng anh củi gạo dầu muối.”
“Công việc của bảo mẫu em không làm đâu.”
Giống như bị một gáo nước đá dội thẳng từ đầu xuống chân.
Lần đầu tiên.
Cố Nam Châu hiểu được cảm giác của tôi.
Ngày trước.
Tôi cũng từng cùng anh ta nói chuyện lý tưởng.
Cùng ngắm tuyết.
Cùng ngắm hoàng hôn.
Nhưng sau khi kết hôn.
Tôi lại chỉ còn biết xoay quanh gia đình.
Khi đó anh ta luôn cho rằng.
Là tôi thay đổi.
Bây giờ mới hiểu.
Tôi đã hy sinh nhiều đến mức nào.
Cũng hiểu mình đã sai đến mức nào.
Anh ta bỗng vô cùng muốn gặp tôi.
Nhưng khi đến đội đặc chiến.
Nhìn thấy tôi cùng đồng đội huấn luyện.
Cùng nhau thi đấu.
Cùng nhau cười nói.
Anh ta lại không dám bước tới.
Người như anh ta.
Bây giờ còn tư cách gì nữa?
Phiên tòa nhanh chóng được mở.
Dưới sự biện luận sắc bén của Tần Liệt.
Tôi thắng kiện.
Nhận được khoản bồi thường hai triệu tám trăm nghìn tệ.
Chu Thanh Thanh gần như ngất ngay tại tòa.
Câu đầu tiên nói với Cố Nam Châu chính là:
“Ly hôn đi.”
Cố Nam Châu cười cay đắng.
“Ly thì ly.”
Nhưng khi nhìn về phía tôi.
Anh ta vẫn cúi đầu.
Ánh sáng trong mắt hoàn toàn tắt ngấm.
Mãi đến khi tôi chuẩn bị lên xe.
Anh ta mới lấy hết can đảm chạy tới.
“Tôi sẽ bán nhà.”
“Tiền bồi thường.”
“Tôi nhất định sẽ trả đủ cho cô.”
“Xin lỗi…”
Tôi thậm chí không nhìn anh ta lấy một lần.
“Không cần.”
Sau đó.
Cố Nam Châu bị quân khu chính thức cách chức.
Cũng thật sự bán nhà.
Trả đủ hai triệu tám trăm nghìn tệ.
Nghe nói.
Ngày cầm giấy ly hôn về nhà.
Anh ta phát hiện mẹ mình đã lặng lẽ qua đời.
Từ đó về sau.
Tôi không gặp lại anh ta nữa.
Chỉ nghe nói.
Người từng nói chuyện phong hoa tuyết nguyệt ấy.
Sau này vì vài đồng tiền lẻ ngoài chợ.
Cũng có thể tranh cãi đến đỏ mặt tía tai.
Buổi chiều.
Sau khi giảng xong bài chiến thuật cho đội viên.
Bên ngoài lại bắt đầu có tuyết rơi.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Một chiếc ô đen nhẹ nhàng che trên đỉnh đầu.
Bên cạnh.
Là người đàn ông chưa từng rời khỏi cuộc đời tôi.
Tần Liệt khẽ cười.
“Tối nay về nhà.”
“Anh hầm nạm bò cà chua cho em.”
“Thử tay nghề của anh nhé?”
Tôi cong mắt cười.
“Được thôi.”
May mắn thay.
Phong nguyệt của tôi.
Cuối cùng không còn ở nơi xa xôi nữa.
Mà nằm trong sự ấm áp ngay trước mắt.
— Hoàn —
Chaporia
Bình Luận (0)