Cứu Lấy/Chương 4C. 4
20px

Đám gia đinh xung quanh như vừa tỉnh mộng.

Đồng loạt cầm lấy côn bổng.

Chuẩn bị lao tới.

Đúng lúc ấy.

Lục Bắc Thần động rồi.

Hắn thậm chí còn không rút đao.

Chỉ đơn giản nhấc chân lên.

Một cước đá văng tên gia đinh chạy đầu tiên.

Tên gia đinh kia hét thảm một tiếng.

Bay thẳng ra xa hơn ba trượng.

Đập mạnh lên chiếc bàn bát tiên.

Chiếc bàn lập tức vỡ tan thành từng mảnh.

Xung quanh trong nháy mắt rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.

Tất cả gia đinh đều cứng đờ tại chỗ.

Không ai dám bước thêm nửa bước.

Lục Bắc Thần đứng phía sau ta.

Một tay đặt lên chuôi đao.

Ánh mắt lạnh lẽo quét qua toàn trường.

“Ta xem ai dám động vào nàng.”

Phụ thân sợ đến mềm nhũn hai chân.

Trực tiếp quỳ sụp xuống đất.

“Thế tử!”

“Nghiệt chướng này điên rồi!”

“Nó trộm bạc của người!”

“Lại còn dám hành hung ngay trước mặt người!”

Lục Bắc Thần lạnh lùng cắt ngang.

“Bạc của ta.”

“Ta thích cho nàng.”

“Đến lượt ngươi dạy dỗ nàng sao?”

Hắn cúi đầu.

Ánh mắt rơi xuống người ta đang thở dốc.

Sự lạnh lẽo trong giọng nói lập tức tan biến.

Thậm chí còn mang theo một tia vui vẻ khiến người khác tê cả da đầu.

“Tiếp tục đánh đi.”

“Nếu đánh mệt rồi.”

“Ta đánh thay nàng.”

Ta ngẩn người.

Hắn đang nói cái gì vậy?

Hắn đánh thay ai?

Ta đang đánh vị hôn thê trên danh nghĩa của hắn.

Hắn không ngăn cản.

Lại còn bảo ta tiếp tục?

Rốt cuộc nam nhân này…

Đang nghĩ gì trong đầu vậy?

06

Ta dừng tay lại.

Khương Tuyết Doanh đã mềm nhũn nằm dưới đất.

Hai bên má sưng vù lên.

Khóe miệng đầy máu.

Nàng kinh hãi nhìn Lục Bắc Thần.

Hoàn toàn không dám tin những gì mình vừa nghe thấy.

Ta cũng ngây người.

Vốn dĩ ta cho rằng Lục Bắc Thần vạch trần ta.

Là để hung hăng giày vò một kẻ lừa gạt như ta.

Nhưng phản ứng lúc này của hắn.

Hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của ta.

Ta đứng dậy khỏi người Khương Tuyết Doanh.

Lòng bàn tay nóng rát đau đớn.

Lục Bắc Thần cực kỳ tự nhiên nắm lấy tay ta.

Ngay trước mặt tất cả mọi người trong Khương gia.

Những ngón tay hắn rất thô ráp.

Mang theo lớp chai sần do nhiều năm cầm đao để lại.

Nhưng nhiệt độ lại nóng đến kinh người.

Theo bản năng.

Ta muốn rút tay về.

Thế nhưng hắn đột nhiên siết chặt.

Bao trọn bàn tay ta trong lòng bàn tay mình.

“Khương đại nhân.”

Lục Bắc Thần từ trên cao nhìn xuống phụ thân ta.

“Người thư từ qua lại với ta suốt ba năm là Khương Nhân.”

“Vậy người mà Lục Bắc Thần ta muốn cưới.”

“Đương nhiên cũng là Khương Nhân.”

Phụ thân ngây ra như phỗng.

Đến cả lời nói cũng không còn lưu loát.

“Nhưng… nhưng Tuyết Doanh mới là đích nữ.”

“Khương Nhân chỉ là nữ nhi do ngoại thất sinh ra.”

“Ta quản nàng là thân phận gì.”

Giọng điệu của Lục Bắc Thần ngông cuồng đến cực điểm.

“Khi lão tử bò ra từ đống người ch/ế/t.”

“Chưa từng thấy thanh đao nào đi chọn xuất thân của người cầm nó.”

“Ta chỉ nhận Kiều Kiều của ta.”

Kiều Kiều.

Hắn gọi ta là Kiều Kiều.

Ngay trước mặt tất cả mọi người.

Hai chữ từng xuất hiện trong thư.

Giờ đây hóa thành giọng nói của hắn.

Chui thẳng vào tai ta.

Mang theo cảm giác tê dại khiến tim người ta đập loạn.

Không đúng.

Khương Nhân.

Ngươi phải tỉnh táo lại.

Nam nhân này đang trả thù ngươi.

Nhất định là đang trả thù ngươi.

Hắn muốn ngươi tưởng rằng hắn sẽ cưới ngươi.

Sau đó lại hung hăng vứt bỏ ngươi.

Để ngươi cũng nếm thử cảm giác bị lừa dối.

Nhất định là như vậy.

Khương Tuyết Doanh nằm sấp dưới đất.

Trong mắt ngập tràn đố kỵ cùng không cam lòng.

“Thế tử!”

“Nàng ta lừa người!”

“Những bức thư đó đều là những lời dối trá nàng ta bịa ra để lấy tiền!”

Nàng gào thét đến khản giọng.

“Nàng ta căn bản không yêu người!”

“Nàng ta chỉ muốn cầm tiền của người rồi bỏ trốn!”

Lời nói của Khương Tuyết Doanh.

Đâm trúng tử huyệt của ta.

Đó là sự thật mà ta không cách nào phản bác.

Ta đúng là vì tiền.

Ta quay đầu nhìn Lục Bắc Thần.

Biểu cảm trên mặt hắn cuối cùng cũng trầm xuống.

Trong đôi mắt đen thẳm ấy.

Những cơn sóng ngầm nguy hiểm đang cuồn cuộn dâng lên.

Hắn không để ý đến Khương Tuyết Doanh.

Mà trực tiếp kéo cổ tay ta.

Sải bước đi về phía thiên thất phía sau đại sảnh.

Cánh cửa bị hắn đá văng.

Hắn kéo ta vào trong phòng.

Trở tay đóng sầm cửa lại.

Trong phòng ánh sáng mờ tối.

Không gian chật hẹp.

Hắn ép ta lên cánh cửa.

Thân hình cao lớn đầy áp bức hoàn toàn bao phủ lấy ta.

Mùi hương nhựa thông quen thuộc lập tức tràn ngập hơi thở.

“Nàng ta nói thật sao?”

Giọng nói của Lục Bắc Thần khàn đặc.

Ẩn chứa sự nóng nảy bị đè nén đến cực hạn.

“Ngay từ đầu.”

“Nàng tiếp cận ta chỉ vì tiền?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...