Bên trong đang xem tivi.
Âm lượng mở khá lớn.
Là bản tin thời sự buổi tối.
Ngoài ra còn có giọng của Phương Đức Hậu:
“Món này mặn quá. Tuệ Trân, ngày mai hầm ít sườn rồi mang tới đây.”
Giọng nói vang dội, đầy sức sống.
Tôi lùi lại hai bước, lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh cánh cửa phòng bệnh đang đóng kín.
Số phòng hiện rõ mồn một.
Sau đó tôi xuống lầu, đi tới quầy y tá.
Y tá trực là một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, trông khá hiền lành.
Tôi bày ra vẻ mặt lo lắng và mệt mỏi, khom người hỏi:
“Y tá, cho tôi hỏi tình hình của bệnh nhân Phương Đức Hậu ở giường số mười bảy tầng năm thế nào rồi?”
Cô y tá tra cứu trên máy tính rồi ngẩng đầu nhìn tôi.
“Giường mười bảy, Phương Đức Hậu à? Ông ấy rất ổn mà, chỉ là huyết áp hơi cao thôi. Nhập viện điều dưỡng vài ngày, tình trạng hiện giờ khá ổn định. Cô là người nhà à?”
“Tôi là con dâu của ông ấy.”
Tôi vội nói.
“Chồng tôi bảo tình trạng của ông ấy rất nghiêm trọng, còn vào ICU nữa…”
“ICU?”
Cô y tá bật cười.
“Không có đâu. Bên chúng tôi là phòng bệnh thường. Giường mười bảy nhập viện từ đầu chỉ để điều dưỡng huyết áp, chưa từng vào ICU. Có lẽ cô nhầm rồi.”
“À, ra là vậy.”
Tôi đứng thẳng người lên, mỉm cười.
“Chắc anh ấy nói không rõ trong điện thoại, làm tôi lo lắng cả ngày. Cảm ơn cô nhé.”
“Không có gì đâu. Cô lên thăm ông ấy đi.”
“Vâng, tôi đi mua ít hoa quả cho ông ấy trước, lát nữa sẽ lên.”
Tôi mỉm cười gật đầu với cô y tá rồi xoay người rời đi.
Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa khu nội trú, nụ cười trên mặt giống như một khối băng gặp nước nóng, tan biến sạch sẽ.
Điều dưỡng huyết áp.
Chưa từng vào ICU.
Vậy nên cái gọi là “xuất huyết não đột ngột”, “cần phẫu thuật khẩn cấp”, “đang cấp cứu trong ICU”…
Tất cả đều là bịa đặt.
Mục đích chỉ có một.
Ép tôi nhanh chóng chuyển ba trăm nghìn tệ kia đi.
Mà khi tôi đề nghị tới bệnh viện, anh ta nói:
“Em tới cũng không giúp được gì, ngược lại còn thêm rối.”
Không phải thêm rối.
Mà là sợ tôi nhìn thấy toàn bộ sự thật.
Tôi lấy điện thoại ra, nhìn những tin nhắn WeChat Phương Viễn Châu gửi hôm nay:
“Tiền chuyển chưa? Bố đang cần đóng viện phí gấp, em đừng chần chừ nữa.”
“Ca phẫu thuật rất thành công, đang theo dõi trong ICU. Em đừng tới nữa, về nhà chờ tin đi.”
“Chuyển rồi là tốt, em nghỉ ngơi sớm đi.”
Từng câu.
Từng chữ.
Đều giống như một con dao gỉ sét, từng chút từng chút khoét vào tim tôi.
Nhưng đau đến mức này rồi.
Cũng tê dại luôn rồi.
Tôi không ngừng hít thở sâu, ép bản thân tỉnh táo.
Tôi vẫn còn rất nhiều việc phải làm.
Bên ngân hàng, chiều nay đã xác nhận toàn bộ tài khoản đều bị đóng băng.
Bên công ty, quyền thao tác của anh ta đã bị tôi khóa hoàn toàn.
Bên văn phòng luật sư, luật sư Triệu nói ngày mai sẽ chuẩn bị cho tôi một đơn xin bảo toàn tài sản trước khi khởi kiện.
Còn phía bố mẹ tôi.
Tối nay tôi phải gọi điện cho họ.
Tôi gọi cho mẹ tôi, Cố Lan Chi.
Lúc điện thoại kết nối, bà đang xem phim truyền hình.
Trong tiếng nền là âm thanh nhộn nhịp của tình tiết phim và tiếng người.
Giọng bà mang theo ý cười:
“Có chuyện gì vậy Thanh Đàn? Giờ này còn gọi điện?”
“Mẹ.”
Tôi nói.
“Con muốn nói với mẹ một chuyện, nhưng mẹ đừng kích động.”
Đầu dây bên kia, tiếng tivi lập tức bị tắt đi.
“Chuyện gì?”
Giọng mẹ trở nên cảnh giác.
Tôi không giấu giếm.
Kể lại toàn bộ những chuyện xảy ra hôm nay.
Từ cuộc điện thoại tối qua.
Đến câu “ngu hơn cả lừa” tôi nghe được ở bệnh viện hôm nay.
Đến những lỗ hổng trong sổ sách công ty.
Rồi cả bản dự thảo thỏa thuận ly hôn chưa có chữ ký.
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Sau đó tôi nghe thấy giọng mẹ lạnh như đá.
“Phương Viễn Châu đúng là đồ khốn.”
Chaporia
Bình Luận (0)