Sắc mặt Tiểu Lưu hơi thay đổi.
Cô ấy nhìn sang lão Châu.
Lão Châu rít một hơi thuốc.
Không nói gì.
“Lão Châu.”
Tôi quay sang ông ấy.
“Tôi muốn hỏi một chuyện. Anh có biết một công ty thương mại tên Vĩnh Thái không?”
Lão Châu nhíu mày.
“Vĩnh Thái? Chưa từng nghe qua. Các nhà cung cấp trong ngành này tôi gần như đều quen, không có ai tên như vậy.”
“Được, cảm ơn anh.”
Tôi để Tiểu Lưu và lão Châu tiếp tục công việc của mình.
Còn bản thân ngồi trong văn phòng, mở bản hợp đồng do Phương Viễn Châu ký ra.
Công ty Thương mại Vĩnh Thái.
Ngày ký hợp đồng là hai tháng trước.
Người đại diện ký kết tên là Mã Thành.
Tôi nhập cái tên này vào công cụ tìm kiếm.
Không có bất kỳ thông tin liên quan nào.
Tiếp tục tra cứu thông tin doanh nghiệp.
Công ty này đúng là có tồn tại thật.
Nhưng thời gian đăng ký thành lập là tháng mười hai năm ngoái.
Tính tới hiện tại.
Chưa đầy nửa năm.
Một công ty thành lập chưa đầy nửa năm.
Vậy mà Phương Viễn Châu dám lấy danh nghĩa “đối tác lâu năm” để giao đơn hàng trị giá bốn trăm năm mươi nghìn tệ của công ty cho họ.
Đây không còn là sai lầm trong kinh doanh.
Mà là chuyển dịch tài sản.
Tôi dùng điện thoại gọi vào số của Mã Thành ghi trên hợp đồng.
Chuông reo bảy, tám tiếng.
Không ai nghe máy.
Tôi lại gửi một tin nhắn, lấy danh nghĩa bộ phận tài chính của công ty hỏi về tiến độ thực hiện đơn hàng, yêu cầu đối phương phản hồi sớm.
Mười phút sau.
Không có hồi âm.
Tôi gọi lại một lần nữa.
Lần này số điện thoại đã trở thành số không tồn tại.
Bốn trăm năm mươi nghìn tệ.
Tiền đặt cọc một trăm năm mươi nghìn.
Chuyển cho một công ty vỏ bọc mới thành lập được nửa năm.
Mà phía sau công ty đó là ai.
Dùng đầu ngón chân nghĩ tôi cũng biết.
Chắc chắn có liên quan tới Phương Viễn Châu.
Điện thoại đổ chuông.
Màn hình hiển thị:
Phương Viễn Châu.
Tôi nhìn cái tên đang nhảy liên tục trên màn hình, giống như một con cá đang vùng vẫy.
Đợi anh ta gọi năm, sáu hồi chuông rồi tôi mới nghe máy.
“Thanh Đàn.”
Giọng anh ta có chút căng thẳng, hoàn toàn khác với vẻ dịu dàng giả tạo hôm qua.
“Hệ thống ngân hàng vẫn chưa bảo trì xong à? Anh vừa kiểm tra rồi, tiền trong tài khoản chung không rút ra được, thẻ cũng báo đã bị khóa. Có chuyện gì vậy?”
“Ồ.”
Tôi đáp, giọng điệu bình thản.
“Tôi đóng băng rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Ba giây.
Năm giây.
“Em nói cái gì?”
Giọng anh ta giống như con mèo bị bóp nghẹt cổ.
“Thẩm Thanh Đàn, em đùa đấy à?”
“Tôi không đùa.”
Tôi tựa lưng vào ghế, nhìn đường chân trời ngoài cửa sổ.
“Phương Viễn Châu, hôm qua tôi tới bệnh viện rồi. Tầng năm, giường số mười bảy. Bố anh đang xem tivi, mẹ anh đang gọt táo, em trai anh vắt chân chữ ngũ, còn anh đứng cạnh cửa sổ.”
Anh ta không nói gì.
“Tôi còn nghe được câu ông ấy nói nữa.”
Giọng tôi rất nhẹ.
Nhưng từng chữ đều rõ ràng như những chiếc đinh đóng vào gỗ.
“Bố anh nói… quả nhiên còn ngu hơn cả lừa.”
Đầu dây bên kia truyền tới một tiếng hít thở rất khẽ.
Giống như một quả bóng bị chọc thủng đang từ từ xì hơi.
Sau đó, giọng Phương Viễn Châu thay đổi.
Sự dịu dàng và lo lắng giả tạo đều biến mất sạch.
Lộ ra lớp bản chất lạnh lẽo cứng rắn như sắt thép bên dưới.
“Thẩm Thanh Đàn.”
Anh ta nói từng chữ một.
“Em động vào tiền của anh rồi?”
“Đó là tiền của tôi.”
Tôi đáp.
“Từng đồng trong công ty đều là của tôi. Trí nhớ anh không tốt thì để tôi nhắc cho anh nhớ.”
“Tôi là người đại diện pháp luật.”
“Tôi là cổ đông lớn nhất.”
“Anh chỉ là tổng giám đốc tôi thuê về.”
“Lương tôi trả đúng hạn mỗi tháng.”
“Thưởng cuối năm chưa từng thiếu anh.”
“Vậy còn vấn đề gì nữa sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)