“Mẹ cũng không còn cách nào khác…”
“Vâng, con biết.”
Tôi nói.
“Mẹ không còn cách nào khác.”
Sau đó tôi cúp máy.
Vài giây sau.
Màn hình điện thoại lại sáng lên.
Là một tin nhắn WeChat rất dài của Lưu Tuệ Trân.
Tôi chỉ liếc qua phần mở đầu:
“Thanh Đàn, mẹ biết con chịu nhiều tủi thân, nhưng chuyện trong nhà đều do ông ấy và Viễn Châu quyết định. Một người phụ nữ như mẹ thì làm được gì đây…”
Tôi không đọc tiếp nữa.
Bởi vì tôi biết.
Bà không phải thật sự không còn cách nào khác.
Bà chỉ lựa chọn không làm khó chính mình mà thôi.
Còn tôi, lựa chọn không làm khó chính mình nữa.
03
Ba ngày tiếp theo, cuộc sống của tôi bị đủ loại cuộc gọi và tin nhắn WeChat oanh tạc.
Phương Viễn Châu từ những lời chất vấn và đe dọa ban đầu dần chuyển sang giải thích hết nước hết cái.
Anh ta nói những lời ở bệnh viện hôm đó chỉ là nói trong lúc nóng giận.
Nói vì cha mình nằm viện nên trong lòng quá sốt ruột, mới ăn nói không lựa lời.
Anh ta nói bản dự thảo thỏa thuận ly hôn kia chỉ là mẫu do bạn bè đưa cho, anh ta thuận tay xem qua mà thôi, hoàn toàn không coi là thật.
Anh ta nói những khoản mục trong công ty chẳng qua là quên báo cho tôi biết.
Những nhà cung cấp đó đều là bạn làm ăn lâu năm của anh ta, tuyệt đối không có vấn đề gì.
Từng câu từng chữ đều kín kẽ.
Từng lý do đều đường hoàng chính đáng.
Nếu không phải chính tai tôi nghe thấy, chính mắt tôi nhìn thấy.
Có lẽ tôi thật sự sẽ tin.
Dù sao thì đôi mắt anh ta luôn chân thành như vậy.
Giọng điệu luôn chắc chắn như vậy.
Mỗi khi nói chuyện còn hơi nhíu mày, như thể chính mình mới là người chịu oan ức.
Năm năm qua.
Chính bằng gương mặt ấy.
Chính bằng giọng điệu ấy.
Anh ta đã khiến tôi hết lần này đến lần khác tin tưởng mình.
“Thanh Đàn, em nghe anh giải thích…”
“Tôi không muốn nghe nữa.”
Tôi nói qua điện thoại.
“Nếu có gì muốn nói, anh cứ nói trước mặt luật sư Triệu đi.”
“Luật sư?”
Giọng anh ta trầm xuống.
“Em thuê luật sư rồi?”
“Đúng vậy.”
“Thẩm Thanh Đàn, em làm mọi chuyện lớn đến mức này, có ý nghĩa gì không?”
“Có ý nghĩa chứ.”
Tôi đáp.
“Ít nhất sau này sẽ không còn bị người khác nói là ngu hơn cả lừa nữa.”
Hơi thở của anh ta trở nên nặng nề.
Giống như một con thú bị dồn đến đường cùng.
“Được.”
Anh ta nghiến răng.
“Em giỏi lắm. Nhưng đừng quên, công việc kinh doanh của công ty là do anh chạy về. Nếu không có anh ngày ngày uống rượu xã giao bên ngoài, em nghĩ chỉ dựa vào chút kiến thức tài chính của mình mà chống đỡ nổi một công ty sao?”
“Em muốn đá anh ra ngoài?”
“Không dễ như vậy đâu.”
“Tôi không định đá anh ra ngoài.”
Tôi nói.
“Tôi chỉ muốn lấy lại phần thuộc về mình.”
“Một triệu bốn trăm nghìn anh đã chuyển đi, cộng thêm bốn trăm năm mươi nghìn của công ty Vĩnh Thái, tổng cộng gần hai triệu.”
“Anh trả tiền lại.”
“Chúng ta chia tay trong hòa bình.”
“Nếu không…”
“Nếu không thì sao?”
“Nếu không, gặp nhau ở tòa.”
Anh ta cười lạnh.
“Thẩm Thanh Đàn, lấy chứng cứ ra đi.”
“Sổ sách công ty là sổ sách công ty.”
“Lỗ trong kinh doanh là lỗ trong kinh doanh.”
“Khách hàng nợ tiền là khách hàng nợ tiền.”
“Em có chứng cứ gì chứng minh là anh lấy số tiền đó?”
“Phương Viễn Châu.”
Tôi nói.
“Anh quên tôi làm nghề gì rồi sao?”
“Tôi làm tài chính công ty suốt năm năm.”
“Tôi có chứng từ gốc của từng khoản giao dịch.”
“Tôi có phiếu phê duyệt mang chữ ký của anh.”
“Tôi có lịch sử tin nhắn WeChat anh gửi cho tôi.”
“Tôi còn có thông tin đăng ký kinh doanh của công ty Vĩnh Thái.”
“Lúc anh đăng ký công ty vỏ bọc đó, địa chỉ đăng ký ủy quyền mà anh dùng lại trùng với địa chỉ đăng ký của một công ty khác đứng tên em trai anh, Phương Viễn Dương.”
Chaporia
Bình Luận (0)