20px

Từng chiếc áo sơ mi của anh đều do chính tay tôi là phẳng.

Mỗi lần anh xã giao uống quá nhiều, tôi lại thức dậy giữa đêm nấu canh giải rượu, rót nước cho anh.

Khi công ty gặp khó khăn, tôi lấy tiền của mình ra giúp anh vượt qua.

Tôi từng cho rằng đó chính là hôn nhân.

Cùng nhau nâng đỡ.

Cùng nhau đi hết một đời.

Nhưng hóa ra.

Mỗi màn kịch anh diễn trước mặt tôi.

Mỗi câu tình thoại anh nói.

Mỗi cái ôm anh trao.

Đều có bảng giá rõ ràng.

Bốn trăm năm mươi nghìn cũng được.

Một triệu bốn trăm nghìn cũng được.

Trong mắt anh.

Từ đầu tới cuối.

Tôi chẳng qua chỉ là một chuỗi con số.

Tôi nhắm mắt lại.

Ép những giọt nước mắt đang dâng lên quay trở về.

Sau đó lấy điện thoại ra, gửi cho luật sư Triệu một tin nhắn:

“Chứng cứ gần như đã đầy đủ. Ngày mai tôi sẽ tới văn phòng ký giấy ủy quyền. Tôi muốn khởi kiện.”

06

Gửi tin nhắn xong, tôi không về nhà ngay.

Mà tới nhà bố mẹ của Phương Viễn Châu.

Đó là một khu chung cư cũ.

Nhà sáu tầng.

Gia đình họ Phương ở tầng ba.

Từ xa nhìn lại, đèn phòng khách vẫn sáng.

Rèm cửa chưa kéo.

Mơ hồ có thể thấy bóng người đi lại bên trong.

Tôi không lên lầu.

Chỉ ngồi trên chiếc ghế dài cạnh bồn hoa trong khu dân cư.

Nhìn khung cửa sổ sáng đèn ở tầng ba.

Lặng lẽ ngồi suốt một tiếng đồng hồ.

Trong một tiếng đồng hồ đó.

Tôi nhìn thấy Phương Đức Hậu cầm tách trà đi tới trước cửa sổ đứng một lúc.

Dáng người ông ta giống hệt người đã nói câu “ngu hơn cả lừa” qua điện thoại.

Tôi nhìn thấy Lưu Tuệ Trân bận rộn trong bếp.

Âm thanh muôi xẻng va vào nhau loáng thoáng vọng xuống từ trên lầu.

Tôi còn nhìn thấy Phương Viễn Dương.

Anh ta cưỡi xe điện trở về.

Xách theo mấy túi nhựa lên lầu.

Bên trong là bia và đồ nướng.

Cả gia đình họ.

Đầy đủ trọn vẹn quây quần bên nhau.

Còn tôi.

Giống hệt năm năm trước.

Chẳng qua chỉ là một người ngoài đứng ngoài cửa.

Một người mà họ luôn chuẩn bị sẵn tâm thế quét ra khỏi nhà bất cứ lúc nào.

Tôi đứng dậy.

Phủi sạch cỏ vụn trên quần.

Không ngoảnh đầu lại mà rời đi.

Ngày thứ tư.

Cuối cùng Phương Viễn Châu cũng không ngồi yên nổi nữa.

Anh ta trực tiếp tới công ty.

Lúc đó tôi đang cùng Tiểu Lưu đối chiếu khoản chi bất thường cuối cùng trong phòng họp.

Cửa kính đột nhiên bị ai đó từ bên ngoài đẩy mạnh.

Tay nắm cửa đập vào tường phát ra một tiếng trầm đục.

Phương Viễn Châu đứng ở cửa.

Anh ta mặc áo sơ mi xanh đậm.

Cổ áo mở hai cúc.

Đôi mắt đầy tia máu.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, khóe môi anh ta giật giật.

Lộ ra một biểu cảm không biết là cười hay hận.

Tiểu Lưu bị dọa giật mình.

Theo bản năng lùi về sau một bước.

“Tiểu Lưu.”

Tôi lên tiếng.

“Em ra ngoài trước đi.”

Tiểu Lưu nhìn tôi.

Lại nhìn Phương Viễn Châu.

Do dự hai giây.

Sau đó ôm tập tài liệu bước nhanh ra khỏi phòng họp.

Lúc ra ngoài còn tiện tay đóng cửa lại.

Nhưng cô ấy không đi xa.

Qua lớp kính mờ, tôi nhìn thấy cô ấy đứng ngay ngoài cửa.

Tay cầm điện thoại.

Có lẽ sẵn sàng gọi người bất cứ lúc nào.

Trong phòng họp chỉ còn lại hai chúng tôi.

Phương Viễn Châu kéo ghế đối diện ra ngồi xuống.

Tựa lưng vào ghế.

Bắt chéo chân.

Giống hệt vô số lần trước đây cùng tôi họp bàn công việc.

Nhưng ánh mắt đã thay đổi.

Lạnh lẽo.

Sắc bén.

Giống như một con dao không có vỏ.

“Thẩm Thanh Đàn.”

Anh ta lên tiếng.

Giọng khàn đặc.

“Rốt cuộc em muốn thế nào?”

07

“Tôi đã nói rồi.”

Tôi khép tập tài liệu trước mặt lại.

Đặt phẳng trên bàn.

Hai tay đan vào nhau đặt phía trên.

Giọng điệu bình tĩnh.

“Anh trả lại một triệu bốn trăm nghìn đã chuyển đi.”

“Hủy bỏ bản hợp đồng giả trị giá bốn trăm năm mươi nghìn kia.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...