“Thưa thẩm phán, theo ghi chép của ngân hàng, trong một năm rưỡi vừa qua, bị đơn đã chia thành hai mươi sáu lần chuyển tiền từ tài khoản công ty với tổng số tiền là một triệu bốn trăm hai mươi tám nghìn tệ.”
“Trong đó bốn trăm hai mươi nghìn chuyển vào tài khoản của Phương Viễn Dương.”
“Một trăm tám mươi nghìn chuyển vào tài khoản của Lưu Huệ Trân.”
“Một trăm năm mươi nghìn chuyển vào tài khoản của công ty Vĩnh Thái.”
“Phần còn lại được chuyển vào nhiều tài khoản không rõ danh tính.”
“Ngoài ra, người kiểm soát thực tế của công ty Vĩnh Thái chính là Phương Viễn Dương.”
“Công ty này không có hoạt động kinh doanh thực tế.”
“Mục đích duy nhất là tiếp nhận và chuyển dịch dòng tiền.”
Sắc mặt Phương Viễn Châu lập tức trắng bệch.
Ngay cả vị luật sư bên cạnh anh ta cũng không còn dễ nhìn.
Tiếng búa gõ xuống.
Thẩm phán tuyên bố tạm nghỉ phiên tòa.
Ngày tuyên án sẽ được thông báo sau.
Lúc bước ra khỏi tòa án.
Cơn mưa bên ngoài đã tạnh.
Trời quang trở lại.
Một cầu vồng nhạt màu vắt ngang cuối chân trời.
Luật sư Triệu vừa thu dọn tài liệu vừa nói với tôi:
“Tình hình trên tòa hôm nay rất có lợi cho chúng ta.”
“Thẩm phán đã xác định khá rõ sự thật về việc chuyển dịch tài sản.”
“Nếu không có gì bất ngờ, cả phán quyết ly hôn lẫn yêu cầu hoàn trả tài sản đều sẽ được chấp thuận.”
“Còn phần hình sự thì sao?”
“Về vụ án hình sự liên quan đến hành vi chiếm đoạt chức vụ.”
Luật sư Triệu đẩy gọng kính.
“Phải đợi phán quyết dân sự có hiệu lực rồi mới tiếp tục thúc đẩy.”
“Nhưng theo tôi đoán.”
“Bây giờ Phương Viễn Châu chắc đang nghĩ cách làm sao để nhận được sự tha thứ của cô.”
Quả nhiên.
Ngày thứ ba sau phiên tòa.
Phương Viễn Châu gửi cho tôi một tin nhắn WeChat rất dài.
Đó là tin nhắn dài nhất anh ta gửi trong suốt một tháng qua.
Giữa những dòng chữ ấy.
Không còn sự đe dọa và cứng rắn như trước.
Thay vào đó là sự mệt mỏi.
Là cảm giác bất lực sau khi đã cạn sạch sức lực.
Anh ta nói.
Khoảng thời gian này anh ta đã suy nghĩ rất nhiều.
Anh ta thừa nhận mình đã tham lam.
Không nên giấu tôi chuyển đi số tiền đó.
Anh ta nói từ nhỏ bố anh ta đã dạy rằng.
Đàn ông phải biết tính toán cho bản thân.
Không thể để vợ quản được mình.
Từ nhỏ đến lớn.
Những gì anh ta nghe và học đều là kiểu tư duy ấy.
Anh ta nói.
Không phải anh ta không yêu tôi.
Chỉ là đã quen coi tôi như một “người nhà dễ nói chuyện”.
Vì dễ nói chuyện.
Nên có thể chiếm thêm chút lợi ích.
Vì sẽ không phản kháng.
Nên có thể tính kế thêm một bước.
Vì quá yên tâm.
Nên quên mất rằng.
Tôi cũng là một con người.
Một người có giới hạn của riêng mình.
Tôi đọc hết toàn bộ tin nhắn.
Nhưng không trả lời.
Thêm một tuần nữa trôi qua.
Phán quyết của tòa án được ban hành.
Chấp thuận ly hôn.
Phương Viễn Châu phải hoàn trả một triệu bốn trăm hai mươi tám nghìn tệ tiền công ty đã bị chuyển dịch.
Đồng thời bồi thường các tổn thất kinh tế cho công ty.
Tài sản chung của vợ chồng được phân chia theo quy định pháp luật.
Căn nhà đứng tên tôi trước hôn nhân thuộc sở hữu cá nhân của tôi.
Cổ phần công ty thuộc về tôi.
Phần cổ phần đứng tên Phương Viễn Châu sẽ được bồi hoàn theo tỷ lệ góp vốn ban đầu.
Còn khoản vay ba trăm nghìn của bố tôi.
Tòa án xác định đó là khoản nợ của công ty.
Do công ty tiếp tục chịu trách nhiệm thanh toán.
Trách nhiệm bảo lãnh của Phương Viễn Châu vẫn có hiệu lực.
Kết quả này.
Còn tốt hơn cả những gì tôi từng dự liệu.
Chiều hôm nhận được bản án.
Tôi một mình tới Bệnh viện số Hai thành phố.
Không phải để tìm ai.
Chỉ là muốn nhìn lại căn phòng bệnh mà tôi từng đứng ngoài cửa.
Nơi đã khiến tôi tỉnh giấc khỏi lời nói dối kéo dài suốt năm năm.
Chaporia
Bình Luận (0)