Nửa năm không l/à/m t/ìn/h/.
Đúng nửa đêm, bạn trai cũ bất ngờ gửi lời mời kết bạn, kèm một câu nhắn ngắn ngủi:
“Anh say rồi, đừng đồng ý.”
Tôi nhìn thấy là bấm chấp nhận ngay.
Ba tin nhắn liên tiếp được gửi đi:
“Anh đang ở đâu?”
“Gửi định vị đi.”
“Em tới tìm anh.”
Anh cũng phản hồi cực nhanh, gửi thẳng vị trí qua.
Tôi tiếp tục gõ:
“Đứng yên ở đó, đừng đi đâu.”
Gửi xong, tôi lập tức thoát phần mềm trò chuyện.
Rồi mở… TIMI.
Đêm ấy, tôi chinh chiến trong hẻm núi tới tận ba giờ sáng.
1
Hôm sau đi làm như thường lệ.
Tôi pha cà phê, đắp chăn xong xuôi rồi mới thong thả đăng nhập lại ứng dụng nhắn tin.
Cố Khê Đình đã gửi cho tôi hơn 99 tin nhắn.
Thời gian kéo dài từ rạng sáng tới tận sáu giờ sáng.
May mà tôi đã bật chế độ không làm phiền từ trước.
Tin cuối cùng anh gửi là:
“Ngủ ngon, anh về nhà rồi.”
Tôi nhìn mà vẫn thấy rùng mình.
Một người đàn ông trải qua hơn 99 tin nhắn từ bất lực, tức giận đến phát điên, cuối cùng vẫn có thể bình tĩnh trở lại.
Năng lực cảm xúc này thật sự đáng sợ.
Tôi chẳng buồn mở ra xem nội dung.
Trực tiếp kéo anh ta vào danh sách đen.
Sau đó cầm tập tài liệu đã chuẩn bị từ trước, đi thẳng tới đứng chờ ngoài phòng họp.
Tôi nhìn đồng hồ.
10 giờ 06 phút.
Ngay lúc đó, bên trong vang lên một tiếng “rầm”.
Tổng giám đốc ném mạnh tài liệu xuống bàn.
Ông nổi giận quát lớn:
“Ai làm cái phương án này? Ra đây ngay!”
Tôi vừa lúc đẩy cửa bước vào.
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của tất cả mọi người, tôi giơ tay.
“Là tôi làm.”
2
Kiếp trước, bản phương án đầu tiên của tôi bị cấp trên bắt bẻ đủ điều.
Tôi cặm cụi sửa đi sửa lại suốt nửa tháng theo đúng yêu cầu của ông ta.
Đến cuối cùng, bản kế hoạch gần như đã bị chỉnh sửa đến mức chẳng còn giống phiên bản ban đầu.
Dù vậy, nó vẫn được nộp lên.
Kết quả là trong cuộc họp với hàng loạt lãnh đạo cấp trung, tổng giám đốc lại chê nó chẳng đáng một xu.
Để bảo toàn bản thân, cấp trên của tôi lập tức đẩy sạch trách nhiệm sang tôi.
Ông ta còn mặt dày lấy ra bản phương án gốc tôi từng viết.
“Tổng giám đốc, tôi đã sớm cảm thấy Thư Nhiên không đáng tin nên âm thầm chuẩn bị Plan B. Mời ngài xem qua.”
Sau khi đọc xong bản kế hoạch ấy, tổng giám đốc liên tục tán thưởng.
Rồi lạnh lùng buông một câu:
“Nếu người bên dưới không đáng tin thì cho cô ta nghỉ việc đi.”
Ngay trong ngày hôm đó, phòng hành chính gửi thẳng thông báo sa thải cho tôi.
Mất việc.
Thất tình.
Hai cú đả kích cùng lúc giáng xuống.
Trên đường tan làm, tôi còn bị chó đuổi, ngã xuống cống nước bẩn rồi ch/ế/t đuối.
3
Lần này, tôi chủ động đẩy cửa bước vào phòng họp.
Người bất ngờ nhất chính là cấp trên của tôi.
Nhưng tôi không thể để ông ta có cơ hội lấy Plan B ra tranh công như kiếp trước.
Tôi nhìn thẳng tổng giám đốc.
“Thưa tổng giám đốc, công ty chúng tôi rất coi trọng dự án này. Trong số nhiều phương án tôi từng trình lên, quản lý cuối cùng đã chọn bản mà ngài vừa xem. Nhưng tôi vẫn còn những phương án khác. Không biết tôi có cơ hội trình bày hay không?”
Tổng giám đốc khẽ nhíu mày.
Ông vốn không thích cấp dưới phá vỡ quy tắc.
Lãnh đạo muốn quản lý nhân viên thì phải có uy nghiêm.
Thể diện của cấp quản lý, ông vẫn luôn giữ cho họ.
Nhưng hôm nay lại khác.
Bởi bản phương án vừa rồi thật sự quá buồn cười.
Hơn nữa tình hình đang rất gấp.
Lúc này có người đứng ra đưa phương án thay thế chẳng khác nào cứu nguy đúng lúc.
Ông phất tay.
Ý bảo tôi nói nhanh.
So với cấp trên, không ai hiểu bản kế hoạch này hơn tôi.
Tôi cũng nhìn thấy những vấn đề cốt lõi rõ ràng hơn.
Chỉ trong chưa đầy năm phút, tôi dùng cách ngắn gọn nhất để trình bày toàn bộ ý tưởng, đồng thời đánh thẳng vào những điểm đau quan trọng nhất.
Cả phòng họp im phăng phắc.
Tổng giám đốc từ lâu đã ngồi thẳng người.
Người có mắt đều hiểu rốt cuộc bản phương án được trình lên trước đó đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng cuối cùng, ông chỉ khẽ xua tay.
“Về chờ thông báo.”
4
Tổng giám đốc vốn nổi tiếng là người xử lý công việc dứt khoát.
Ông không trực tiếp động đến cấp trên của tôi ngay trong cuộc họp.
Nhưng ai cũng hiểu, chuyện đó không có nghĩa là ông sẽ bỏ qua.
Chiều hôm ấy, khi nhận được thông báo chính thức giao dự án cho tôi phụ trách, tôi cũng thấy vị quản lý kia đang lặng lẽ thu dọn bàn làm việc, hoàn tất thủ tục nghỉ việc.
So với kiếp trước, lần này ông ta rời đi còn nhanh hơn tôi nhiều.
Trước lúc bước khỏi công ty, ông ta quay đầu nhìn tôi.
Ánh mắt đầy oán độc và không cam lòng.
Tôi lại đang có tâm trạng cực kỳ tốt.
Vừa nhấp một ngụm cà phê, vừa ung dung nhìn ông ta rời đi.
Đến giờ tan làm, tôi đúng giờ bước ra khỏi tòa nhà.
Không ngờ vừa xuống sảnh đã gặp Cố Khê Đình.
Anh ta làm việc trong cùng khu văn phòng với tôi, chỉ khác công ty.
Thẻ thang máy của anh không thể lên tầng tôi làm việc, nên chỉ có thể đứng chờ dưới đại sảnh.
“Nhiên Nhiên!”
“Anh thật sự không hiểu, tại sao em lại đột ngột chia tay anh?”
“Anh đã làm gì sai?”
“Chuyện tối qua em cũng đã trút giận đủ rồi mà. Chúng ta quay lại được không?”
“Anh thật sự không sống nổi nếu không có em…”
Lại tới nữa.
Kiếp trước, vào thời điểm này tôi vẫn còn chưa chia tay anh ta.
Sau khi bị công ty sa thải, tôi từng tìm anh để tâm sự.
Kết quả chẳng những không nhận được an ủi, tôi còn bị trách ngược lại.
“Anh đã nói từ lâu rồi, em quá cứng trong cách cư xử với người khác.”
“Bình thường chịu khó lấy lòng cấp trên một chút thì người ta làm gì gây khó dễ cho em?”
“Giờ chịu thiệt rồi chứ gì?”
Khi ấy, tất cả những lời muốn nói đều nghẹn cứng nơi cổ họng.
Tôi tức đến mức đề nghị chia tay.
Rồi trên đường trở về nhà, bị chó đuổi, ngã xuống cống nước bẩn và ch/ế/t đuối.
5
Vì thế, sau khi trọng sinh trở lại nửa năm trước.
Việc đầu tiên tôi làm chính là đá bay anh ta khỏi cuộc đời mình.
Khi đó tình cảm giữa hai người vẫn đang rất tốt.
Có lẽ đối với Cố Khê Đình, chuyện ấy thật sự khó chấp nhận.
Nhưng anh ta có chấp nhận được hay không, liên quan gì tới tôi?
“Anh thật sự muốn quay lại với em?”
Đôi mắt Cố Khê Đình lập tức sáng lên.
Anh ta gật đầu liên tục.
Tôi đảo mắt nhìn quanh một vòng, sau đó chỉ về chiếc Maybach đang đỗ cách đó không xa.
“Em muốn ngồi chiếc xe kia.”
“Chuyển trước cho em năm trăm nghìn đi.”
“Để em xem thực lực của anh tới đâu.”
Cố Khê Đình đứng sững.
“Thư Nhiên! Em phát điên vì tiền rồi sao?”
“Em từ bao giờ lại trở thành người như vậy?”
“Trước đây em đâu có thực dụng như thế!”
“Chúng ta đừng cãi nhau nữa được không? Anh thật lòng muốn cưới em.”
Cứu mạng thật.
Chaporia
Bình Luận (0)