Tôi cười nhún vai.
30
Thật ra dự án này căn bản không gấp.
Tổng giám đốc Phó không cần thiết phải bắt tôi tăng ca để thảo luận.
Sau khi anh đến, những gì anh bàn với tôi cũng chỉ là vài vấn đề liên quan đến triển khai sau này.
Nói xong chuyện chính, anh vẫn cụp mắt, bắt đầu giả vờ trò chuyện vu vơ:
“Hôm nay giữ cô lại tăng ca, có làm lỡ buổi hẹn của cô không?”
Trước đây Phó Trì Nghiên từng nói, anh rất thích gương mặt của tôi.
Anh nói tôi đẹp đến mức khiến anh không dám nhìn thẳng.
Trước đây tôi vẫn cho rằng anh chỉ khen xã giao.
Cho đến bây giờ, khi anh cứ mãi không dám nhìn mặt tôi, tôi mới bắt đầu tin.
Thật ra tôi không phải đẹp như tiên nữ.
Có lẽ trong mắt người thích bạn, ưu điểm của bạn mới được phóng đại vô hạn.
Tôi nhìn anh nói:
“Tiền thưởng của dự án này rất nhiều. Hẹn hò gì đó, đương nhiên phải đẩy đi rồi.”
Biểu cảm của anh nhìn không ra vui giận, ánh mắt rơi xuống con vịt vàng nhỏ trên bàn tôi.
“Món đồ trang trí trên bàn này… hơi quen.”
Tôi:
“Vậy à? Tôi quen đặt một con vịt vàng nhỏ, lúc áp lực lớn thì bấm bấm nó cho xả stress.”
Nhưng Phó Trì Nghiên nghe xong lại lắc đầu:
“Không phải. Thói quen này của cô giống nữ phụ trong cuốn tiểu thuyết tôi từng đọc. Cô ấy cũng thích đặt một con vịt vàng như vậy trên bàn.”
Tôi nhìn anh, hỏi:
“Tiểu thuyết gì mà viết rõ cả nữ phụ đặt đồ gì trên bàn thế?”
Phó Trì Nghiên nghe xong thì sững người.
Đúng vậy.
Không có cuốn tiểu thuyết nào chi tiết đến mức đó.
Trừ khi anh đã tận mắt nhìn thấy.
Sắc mặt anh thay đổi, rồi nhanh chóng đứng dậy.
Sau đó, nửa tháng tôi không thấy Phó Trì Nghiên ở công ty.
31
Tôi mơ hồ cảm thấy Phó Trì Nghiên có một chút ký ức rời rạc sau khi xuyên sách.
Nhưng không đầy đủ.
Có lẽ cả đời anh cũng chỉ có chút ký ức rời rạc ấy.
Có lẽ anh sẽ xem trải nghiệm xuyên sách đó như một giấc mơ.
Tôi vẫn quyết định thuận theo tự nhiên.
Gần đây có một người theo đuổi tôi là giáo sư đại học, theo đuổi hơi dữ, đến giờ ăn trưa cũng muốn hẹn tôi ra ngoài ăn.
Tôi đi một lần, bị đồng nghiệp nhìn thấy rồi đăng vào nhóm hóng hớt.
Hôm nay khi đi lần nữa, tôi cố ý để ý xung quanh xem có người quen không.
Lén la lén lút, trông cứ như đang làm chuyện xấu.
Không ngờ, khi tôi vừa ngồi xuống bắt đầu gọi món, lại thấy Phó Trì Nghiên mặt mày u ám đột nhiên xuất hiện, còn kéo cổ tay tôi.
Anh nói:
“Có thể ra ngoài với tôi một chút không?”
Trong hàng ghế sau chật hẹp của xe, khí thế trên người Phó Trì Nghiên hơi áp bức.
Không ngờ, vừa mở miệng, anh đã nói:
“Em… em ngoại tình!”
Tôi trợn to mắt, vươn tay sờ trán anh, xác nhận anh không sốt rồi mới nói:
“Tổng giám đốc Phó, anh bệnh à? Chúng ta chưa từng ở bên nhau, ngoại tình từ đâu ra?”
Phó Trì Nghiên lại dùng tay kia giữ bàn tay nghịch ngợm của tôi lại, nói:
“Em đã đồng ý lời cầu hôn của anh rồi. Chúng ta còn có con! Vậy mà em còn cùng anh ta… hẹn hò! Anh thấy hết rồi! Anh nhớ lại hết rồi! Anh nhận ra em rồi! Em… đến đây rồi sao không nhận người thân?”
Tôi nhìn vào mắt anh, một lúc lâu sau mới biết anh thật sự đã nhớ ra.
Tôi đang định nói gì đó.
Anh lại ôm chầm lấy tôi:
“Không cần giải thích. Anh biết. Xin lỗi, là anh không nhớ ra em.”
Đợi anh ôm đủ rồi, tôi mới nhẹ nhàng đẩy anh ra:
“Chính anh nói đàn ông tốt chỉ tồn tại trong thế giới giấy mà. Lỡ như trong đời thực anh là một tên tồi thì tôi nhận anh làm gì…”
Những lời tiếp theo, tôi không thể nói ra nữa.
Phó Trì Nghiên cúi xuống hôn tôi.
Anh nghiến răng nói:
“Chỉ em biết chọc tức anh!”
32
Tôi và Phó Trì Nghiên ở bên nhau trong hiện thực.
Anh nói, trong cuộc sống thực, một người phụ nữ có năng lực làm việc tốt, xinh đẹp, rộng lượng sẽ không phải một nữ phụ chỉ biết tranh giành ghen tuông.
Anh sẽ dùng cả đời để để tôi trở thành nữ chính của cuộc đời mình.
Ngoại truyện: Cảm nghĩ của Phó Trì Nghiên sau khi đọc tiểu thuyết
Khi nhìn thấy một cuốn tiểu thuyết có nam chính trùng họ trùng tên với mình, ban đầu tôi từ chối đọc.
Chaporia
Bình Luận (0)