Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Anh túm lấy cổ áo của gã đàn ông trước mặt, gần như nhấc bổng cả người gã lên.
"Lão công..." Tôi cuống cuồng cả lên, lao vào muốn ngăn anh lại . Nhưng mọi nỗ lực đều là vô dụng, cả linh hồn tôi cứ thế xuyên qua cơ thể anh .
Mà tên thuộc hạ kia thì sắp bị anh bóp nghẹt đến mức nghẹt thở.
"Tần Cửu Xuyên." Tôi lẩm bẩm gọi tên anh . Đừng như vậy mà, đừng như vậy nữa. Em không thích anh như thế này , em sợ anh như thế này lắm.
Tôi lại một lần nữa lao lên, định ôm lấy anh . Ngay lúc đó, hốc mắt tôi chợt cay cay, tê dại, rồi một giọt nước mắt bỗng nhiên rơi xuống. Giọt nước mắt lạnh ngắt ấy nhỏ đúng vào sau gáy của Tần Cửu Xuyên.
Người anh kịch liệt run lên một cái. Anh chậm rãi buông lỏng tay ra , bàng hoàng quay đầu nhìn về phía sau . Nhưng trong phòng trống rỗng, ngoài ban công, gió thổi mảnh lụa trắng lay động ra những bóng quang ảnh mờ ảo.
"Tiểu Ly." Anh lẩm bẩm gọi, ánh mắt ngơ ngác nhìn khắp nơi, bàn tay vươn ra giữa khoảng không như muốn cố sức bắt lấy thứ gì đó.
"Tiểu Ly, đừng bướng bỉnh nữa." Giọng anh khản đặc, trong sự bất lực lại pha chút nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe cố nặn ra một nụ cười : "Em nghe lời có được không , Tiểu Ly?"
### 12
Tôi nhìn bàn tay mình vừa vươn ra , nó đã gần như trong suốt. Ý thức của tôi dường như cũng bắt đầu tiêu tán dần.
Đúng lúc này , tôi chợt thấy ngoài sân phơi nửa mở có một đứa trẻ sơ sinh rất nhỏ, rất nhỏ đang ngồi ở đó. Khi tôi nhìn sang, thằng bé liền vẫy vẫy cái tay mũm mĩm cười với tôi : "Mẹ ơi, con đến đón mẹ này ."
Nước mắt tôi bỗng chốc vỡ òa, tuôn rơi xối xả.
"Tần Cửu Xuyên..." Đừng như thế mà, em không muốn anh phải đau lòng, em không chịu nổi khi nhìn thấy anh đau khổ.
Anh chậm rãi quỳ sụp xuống sàn nhà. "Tiểu Ly." Tôi nghe thấy tiếng khóc nấc nghẹn ngào đầy kìm nén của anh . Hai bàn tay anh siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, hết phát này đến phát khác hung hăng đ.ấ.m mạnh xuống sàn, chẳng mấy chốc đã huyết nhục mơ hồ.
Tôi cũng quỳ xuống, muốn ôm lấy anh . Nhưng đôi tay tôi một lần nữa lại xuyên qua cơ thể anh trong vô vọng.
Thư Sách
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/ga-cho-dai-lao-hong-kong/chuong-4.html.]
"Mẹ ơi, chúng ta phải đi rồi ." Đứa trẻ sơ sinh nhỏ xíu không biết đã đi đến bên cạnh tôi từ lúc nào. Thằng bé túm lấy ống tay áo của tôi , thúc giục tôi rời đi .
Nhưng tôi không nỡ. Tôi không muốn rời xa Tần Cửu Xuyên. Tôi làm vợ anh vẫn chưa đủ mà.
### 13
Nhưng con tôi đã nắm lấy tay tôi dắt đi . Hai mẹ con cứ thế phiêu diêu băng qua tấm lụa trắng đang lay động, bước ra ngoài sân phơi.
Ánh trăng lúc này thật đẹp , ánh bạc rải tràn ngập lối. Nó y hệt như ánh trăng vào cái đêm tôi bị đẩy xuống hố sâu và bị đ.â.m mù hai mắt. Chỉ có điều lần này , tôi và Tần Cửu Xuyên thực sự phải vĩnh biệt nhau rồi .
Tôi nhịn không được ngoảnh đầu lại , muốn nhìn anh thêm một lần cuối cùng. Đứa nhỏ bên cạnh nhẹ nhàng kéo kéo ngón tay tôi : "Mẹ ơi, đừng quay đầu lại , phải đi thôi."
Tôi nhìn thằng bé, đây chắc chắn là một tiểu nam hài. Bởi vì đường nét trên mặt thằng bé rất giống tôi , ngay cả dưới khóe mắt trái cũng có một nốt ruồi nhạt rất nhỏ, vị trí y hệt như của tôi vậy .
Người ta thường bảo "con trai giống mẹ , con gái giống cha". Vì thế trước đây tôi luôn ao ước sinh được một đứa con gái. Tôi luôn tự ti nghĩ mình không đẹp , còn Tần Cửu Xuyên thì lại quá đỗi anh tuấn. Nhưng giờ nhìn lại , đứa trẻ này trông thật đáng yêu và lanh lợi làm sao . Nếu Tần Cửu Xuyên có thể nhìn thấy thằng bé, không biết anh sẽ có biểu cảm gì nhỉ? Đây rõ ràng là một "Tiểu A Ly" bằng xương bằng thịt mà.
Tôi ngồi xổm xuống, ôm c.h.ặ.t lấy con. "Bảo bảo, mẹ không muốn đi ..."
" Nhưng nếu chúng ta không đi , mẹ sẽ bị hồn phi phách tán đó."
Tôi vuốt ve khuôn mặt bầu bĩnh của con. Ngón tay tôi lạnh ngắt, và khuôn mặt nhỏ nhắn của con cũng lạnh lẽo như băng. Tôi biết người và ma khác đường. Tôi cũng biết nếu cứ tiếp tục thế này , tôi sẽ hoàn toàn tan biến thành tro bụi. Sợi dây liên kết cuối cùng giữa tôi và Tần Cửu Xuyên cũng sẽ cắt đứt, thậm chí sau này tôi còn không thể đến gần anh được nữa.
" Nhưng mẹ không nỡ bỏ ba..." Tôi gắt gao ôm con vào lòng, giống như trước đây mỗi lần sà vào l.ồ.ng n.g.ự.c Tần Cửu Xuyên, khóc lóc như một đứa trẻ phải chịu uất ức. "Mẹ chỉ muốn ở lại nhìn ba thêm một chút, ở bên ba thêm một chút thôi."
Chaporia
Bình Luận (0)