20px

“Tóm lại, nàng cứ xem sổ sách đi.”

“Nếu phát hiện điều gì bất thường thì nói cho ta biết.”

“Trước đây sổ sách trong phủ đều do ta quản lý.”

“Ngay cả mẫu thân chưa chắc đã hiểu rõ bằng ta.”

“Vâng.”

“Thiếp đều nghe theo phu quân.”

Ta học theo dáng vẻ hiền thục trong thoại bản, đứng dậy hành lễ với hắn.

Không ngờ Trần Thăng lại bị dọa đến giật nảy mình.

Hắn theo bản năng giơ tay che mặt.

Hiển nhiên tưởng rằng ta lại chuẩn bị tát hắn.

Đến khi phát hiện ta không hề động thủ, hắn mới xấu hổ buông tay xuống.

“Được rồi được rồi.”

“Ta biết rồi.”

Nói xong liền dẫn theo thiếp thất rời đi.

Tri Xuân đứng bên cạnh nhìn theo bóng lưng hắn.

“Thế tử gia hình như rất sợ người tra sổ sách.”

Ta khẽ đáp một tiếng.

“Ừ.”

Sao có thể không sợ được?

Quyển sổ sách kia nhìn qua thì lộn xộn vô cùng.

Nhưng bên trong lại cất giấu rất nhiều bí mật.

Ta khép sổ sách lại.

“Ngươi còn nhớ Hạ Lâm Duệ không?”

“Chính là tên hoạn quan quyền thế ngút trời năm đó.”

“Hắn từng có một nghĩa tử rất được sủng ái.”

“Nhưng hơn một năm trước lại đột nhiên bạo b /ệnh mà c /hết.”

Tri Xuân gật đầu.

Ngay sau đó sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Hai mắt trợn lớn.

“Tiểu thư… ý người là…”

Nàng lập tức hiểu được điều gì đó.

Rồi kinh ngạc nhìn ta.

“Nhưng chuyện đó người làm sao biết được?”

Ta thở dài một hơi.

Trước đây ở kinh thành thực sự quá mức nhàm chán, cho nên thoại bản đã đọc quá nhiều.

Đọc đủ nhiều, đủ tạp, kiểu gì cũng sẽ đọc phải vài quyển kỳ văn dị sự chuyên kể những chuyện hiếm lạ.

Ví dụ như… thái giám rốt cuộc sủng hạnh người khác như thế nào.

Mà tư thế hôm đó ta vô tình bắt gặp, lại vừa hay có đôi chút giống với những gì được miêu tả trong mấy quyển thoại bản ấy.

10

Đương nhiên, những chuyện không thích hợp cho trẻ nhỏ này, ta cũng không tiện kể cho Tri Xuân nghe.

Thế nhưng kể từ sau khi ta tiếp nhận sổ sách của Hầu phủ, số lần Trần Thăng tới phòng ta rõ ràng nhiều hơn hẳn.

“Nàng xem hiểu chưa? Có cần ta giúp không?”

Ta ngáp một cái, tiện tay rút một quyển sổ sách ra.

“Một tháng Hầu phủ tiêu tốn hơn một vạn lượng bạc trắng.

“Đúng là rất có tiền.”

Trần Thăng sững người.

Khóe miệng khẽ giật giật.

“Thế còn khoản thu vào?

“Nàng không xem sao?”

Ta liếc hắn một cái.

“Ta xem khoản thu vào để làm gì?”

Trần Thăng đang định thở phào nhẹ nhõm.

Đúng lúc ấy, Tri Xuân từ bên ngoài bước vào.

Phía sau còn theo một hàng dài người.

Trên mặt mỗi người đều treo nụ cười nịnh nọt lấy lòng.

Trên khay trong tay bọn họ đều bày đầy san hô, ngọc thạch cùng đủ loại kỳ trân dị bảo hiếm có trên đời.

“Tổng cộng mới tiêu có năm nghìn lượng thôi.”

“Phu quân chẳng lẽ đã mua hết những món đồ tốt nhất trên cả con phố chính của Lâm Nguyên rồi sao?”

Trần Thăng đột nhiên trợn tròn mắt.

Hắn khó nhọc quay đầu nhìn ta.

“Đây là nàng mua?”

“Đương nhiên rồi!”

Ta bật cười.

Tri Xuân lập tức gọi các vị chưởng quầy đặt đồ xuống.

Ta lại lấy chìa khóa đưa cho Tri Xuân, bảo nàng tới phòng sổ sách lĩnh bạc thanh toán.

Sắc mặt Trần Thăng lập tức đen lại.

Hắn đưa tay đè lên tay ta.

“Không được!”

“Giang Nhu, nàng không thể tiêu tiền như thế được.”

Ta vô tội nhìn hắn.

“Một tháng trong phủ chi tiêu hết một vạn lượng.”

“Ta tiêu năm nghìn lượng cũng đâu có nhiều lắm.”

“Trong thoại bản chẳng phải đều nói rồi sao?”

“Chủ mẫu là người tôn quý nhất trong phủ.”

“Ta mới chỉ tiêu có một nửa thôi mà.”

Trần Thăng hít sâu một hơi.

“Thoại bản, thoại bản.”

“Ngày nào nàng cũng chỉ biết thoại bản.”

Trong đáy mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh.

Mặc dù chỉ thoáng qua trong nháy mắt.

Nhưng ta nhìn thấy rất rõ ràng.

Không còn cách nào khác.

Ai bảo ta trời sinh nhạy cảm với s/át ý đến vậy chứ.

11

“Giang Nhu, tháng trước trong phủ chuẩn bị cưới vợ.”

“Lúc nàng vào cửa, các khoản chi tiêu quả thực rất lớn.”

“Sau này sẽ không còn những khoản chi như vậy nữa.”

Ta gật đầu.

“Được thôi.”

“Nhưng những thứ này phải được giữ lại.”

Hơi thở của Trần Thăng lập tức dồn dập hơn mấy phần.

Mãi một lúc rất lâu sau, hắn mới gật đầu.

“Được!

“Giữ lại!”

Nói xong, hắn quay người bỏ đi, ngay cả đầu cũng không ngoảnh lại.

Tri Xuân từ phòng sổ sách lĩnh bạc trở về.

Nhìn cả căn phòng chất đầy đồ tốt, trên mặt nàng toàn là vẻ khó hiểu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...