Mục đích chính là để Trần Thăng không thể tùy tiện bỏ vợ.
Như vậy mới có thể tranh thủ đủ thời gian cho ta nhổ sạch những tai mắt và thế lực ngầm mà hắn cài cắm trong Hầu phủ.
18
Ngày ta trở về kinh thành.
Từ rất xa đã nhìn thấy tỷ tỷ đứng chờ ở cổng thành.
Tỷ phu đang cầm ô che cho tỷ ấy.
Không biết đang ghé sát bên tai lải nhải điều gì.
Xe ngựa vừa dừng lại.
Tỷ tỷ lập tức gạt tay hắn ra.
Nhanh chóng bước tới đón ta.
“Cuối cùng cũng biết đường trở về rồi sao?”
“Chuyện lớn như vậy mà cũng dám tự mình quyết định?”
“Giang Nhu.”
“Muội đúng là ngày càng to gan rồi đấy!”
Ta lè lưỡi.
Vội vàng chạy tới ôm lấy cánh tay tỷ ấy.
“Chẳng phải có người của tỷ phu đi theo giúp muội sao?”
“Tỷ không biết đâu.”
“Suốt chuyến đi này, một nửa ám vệ của Quốc Công phủ đều được điều cho muội đấy.”
Không ngờ nghe xong câu đó.
Tỷ tỷ lại càng tức giận hơn.
Tỷ phu Lâm Tương Nghi đang định mở miệng giải thích.
Còn chưa kịp nói gì đã bị tỷ tỷ giẫm mạnh một cái lên chân.
Hắn tức đến mức quay sang trừng mắt nhìn ta.
“Muội đúng là lấy oán báo ân!”
“Là ai giúp muội âm thầm điều tra mọi chuyện?”
“Nếu không có ta giúp sức.”
“Muội nghĩ mình có thể lập được công lớn như vậy sao?”
Ta lập tức rúc vào lòng tỷ tỷ.
“Ai da!”
“Tỷ phu hung dữ với muội kìa!”
Tỷ tỷ lập tức trừng mắt nhìn hắn.
“Chàng đừng dọa muội ấy.”
Lâm Tương Nghi chỉ vào ta.
Lại chỉ vào chính mình.
Càng nghĩ càng thấy không phục.
“Phu nhân!”
“Ta mà dọa được nó sao?”
“Nàng không biết đâu.”
“Nó…”
“Tỷ tỷ.”
“Muội nhớ tỷ rồi.”
“Có bánh đường đỏ không?”
Ta vội vàng ngắt lời hắn.
Những chuyện ta làm ở Lâm Nguyên vẫn không nên để tỷ tỷ biết thì hơn.
Quả nhiên.
Sự chú ý của tỷ tỷ lập tức bị chuyển đi.
Nàng quay đầu nhìn ra phía sau.
Một nha hoàn lập tức bưng đĩa bánh đường đỏ tới trước mặt ta.
“Phu nhân đã sớm căn dặn bọn nô tỳ chuẩn bị sẵn rồi.”
“Vẫn là tỷ tỷ đối xử với muội tốt nhất!”
Lâm Tương Nghi tức đến mức mặt mũi méo xệch.
Ta mặc kệ hắn.
Kéo theo tỷ tỷ cùng trở về Giang phủ.
Người của Giang gia từ trên xuống dưới đều đã đứng chờ sẵn ở cổng.
Từ phụ thân, di nương, đệ đệ, thứ muội cho tới đám hạ nhân.
Ai nấy đều nơm nớp lo sợ, run rẩy không yên.
Bởi vì bọn họ biết rõ.
Lần trước chính họ đã khuyên ta gả tới Lâm Nguyên.
Mà với tính tình của ta.
Nếu thật sự muốn tính sổ, hôm nay chắc chắn không ai được yên thân.
Bọn họ vừa định mở miệng xin lỗi hoặc cầu xin tha thứ.
Tri Xuân đã giơ tay ngăn lại.
Toàn bộ người Giang gia lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng.
Thậm chí còn đồng loạt đưa tay bịt miệng mình lại.
Không ai dám nói thêm một chữ.
Chỉ biết đáng thương nhìn ta.
Giống như đang chờ phán quyết cuối cùng.
Ta nhìn bộ dạng ấy, trong lòng cũng đoán được bọn họ đang nghĩ gì.
Vì thế mới mở miệng:
“Không cần xin lỗi.”
“Cũng không cần cầu xin tha thứ.”
“Chuyện này là do chính ta tự quyết định.”
“Không ai ép buộc ta cả.”
“Các người có thể giải tán được rồi.”
Ý của ta rất đơn giản.
Ta tới Lâm Nguyên là để giúp Hầu gia điều tra chân tướng.
Không phải bị Giang gia lừa đi.
Cho nên ta không có ý định quay về tính sổ với bất kỳ ai.
Ai ngờ vừa nghe xong.
Toàn bộ người Giang gia lập tức bỏ chạy sạch sẽ.
Chỉ trong nháy mắt.
Ngay cả người gác cổng cũng biến mất không thấy bóng dáng.
Tỷ tỷ bất đắc dĩ đưa tay gõ nhẹ lên trán ta.
“Rõ ràng đã có phủ Tướng quân của riêng mình không chịu ở.”
“Vì sao cứ nhất quyết quay về đây ở?”
“Dù sao muội cũng đâu có thích bọn họ.”
Ta hừ hừ hai tiếng.
“Muội cứ muốn bọn họ ăn không ngon, ngủ không yên đấy!”
Về sau, ta dùng công lao dẹp loạn phản tặc lần này để đổi lấy một đạo thánh chỉ.
Nội dung rất đơn giản:
Từ nay về sau, bất luận là ai cũng không được ép ta xuất giá.
Dù sao lão Hoàng đế cũng sắp không xong rồi.
Ta phải đề phòng Tiêu Hành sau khi lên ngôi lại tùy tiện ban thánh chỉ ép ta gả người!
Tỷ phu nói.
Tiêu Hành tức đến mức thề rằng cả đời này sẽ không thèm để ý tới ta nữa.
Chậc!
Cuối cùng ta cũng được yên tĩnh rồi.
(HOÀN TRUYỆN)
Chaporia
Bình Luận (0)