
Giới Thiệu
Hoàng hậu sợ nhất chính là ngày ta bước chân vào cung.
Chỉ vừa nhìn thấy ta dưới chân tường cung, nụ cười trên môi bà ta đã khựng lại.
Bà ta nhận ra chiếc khuy ngọc cũ trên cổ tay ta. Đó chính là tín vật Giang Nam mà bệ hạ tìm kiếm suốt ba năm qua.
Bà ta cũng nhận ra nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt ta.
Giống hệt người con gái mà bệ hạ vẫn nhớ thương đêm này qua đêm khác.
Đêm đó, hoàng hậu quỳ trước ngự tiền.
“Bệ hạ, ấu đệ của thần thiếp đã trúng độc ba năm, e rằng không qua nổi mùa đông này. Chi bằng ban hôn Thẩm cô nương cho Tạ gia để xung hỉ.”
“Nàng lớn lên nơi thôn dã, được làm phụ nhân Tạ gia đã là phúc phần hiếm có.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)