Khi tôi lên tầng, luật sư Chung đã chờ trước cửa.
Ông mặc một bộ vest xám, trên tay cầm cặp tài liệu dày.
“Cô Yến.”
“Vào đi.”
Tôi mở cửa.
Trong căn hộ, mọi thứ vẫn giữ nguyên dáng vẻ mà tôi quen thuộc.
Bình hoa khô trên bàn ăn.
Bức tranh trừu tượng Hoắc Đình nói không hiểu nhưng vẫn treo giúp tôi.
Đôi dép nam màu đen đặt cạnh tủ giày.
Cốc thủy tinh của anh ta để trên kệ bếp.
Kiếp trước, tôi từng nghĩ căn nhà này có hơi thở của gia đình.
Bây giờ nhìn lại, chỉ thấy buồn nôn.
Tôi chỉ vào đống đồ của Hoắc Đình.
“Trong vòng một giờ, cho người đóng gói toàn bộ những thứ liên quan đến anh ta. Quần áo, đồ dùng, giấy tờ, quà tặng. Tất cả niêm phong. Không thiếu một món, cũng không giữ lại một món.”
Luật sư Chung lập tức gật đầu.
“Tôi đã gọi hai trợ lý lên.”
Tôi đi vào phòng làm việc, mở máy tính.
Thỏa thuận cắt đứt tài khoản chung.
Thông báo hủy hôn lễ.
Thông báo chấm dứt hợp tác ba công ty liên kết.
Văn bản thu hồi quyền đại diện vốn góp.
Từng tài liệu được luật sư Chung trải ra trước mặt tôi.
Tôi ký từng tờ.
Nét chữ rất ổn định.
Ổn định đến mức ngay cả luật sư Chung cũng không nhịn được nhìn tôi thêm vài lần.
“Tổng giám đốc Yến, cô chắc chắn muốn gửi thông báo hủy hôn ngay trong tối nay?”
“Tối nay.”
“Lý do công khai?”
“Tính cách không hợp.”
Luật sư Chung thoáng dừng bút.
Tôi nhìn ông.
“Phần còn lại để bọn họ tự nhảy ra nói.”
Ông lập tức hiểu ý.
Người làm nghề luật lâu năm đều biết, trong một cuộc chiến dư luận, người ra tay trước chưa chắc thắng.
Kẻ thắng là người giữ được chứng cứ, giữ được bình tĩnh, để đối phương tự mình lộ đuôi.
Chín giờ tối, thông báo hủy hôn được gửi tới hai nhà và toàn bộ khách mời.
Nội dung rất ngắn.
Do hai bên bất đồng nghiêm trọng về quan điểm tài sản và kế hoạch tương lai, hôn lễ giữa Yến Sương và Hoắc Đình chính thức hủy bỏ. Xin lỗi vì đã làm phiền quý vị.
Không giải thích.
Không công kích.
Không bán thảm.
Nhưng càng như vậy, càng đủ khiến người ta liên tưởng.
Điện thoại của tôi lập tức bị gọi đến cháy máy.
Bố tôi gọi trước.
Giọng ông rất trầm.
“Sương Sương, con chắc chắn?”
“Chắc chắn.
”
“Mười hai triệu kia…”
“Con sẽ lấy lại.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó bố tôi nói:
“Về nhà ăn cơm. Mẹ con hầm canh rồi.”
Chóp mũi tôi bất giác cay lên.
Kiếp trước, vì sợ bố mẹ lo lắng, tôi giấu họ rất nhiều chuyện.
Tôi luôn nghĩ bản thân có thể xử lý ổn thỏa.
Kết quả đến cuối cùng, bố mẹ chỉ nhận được tin tôi bị lửa thiêu đến không còn nguyên vẹn.
Mẹ tôi ngất ngay tại nhà tang lễ.
Bố tôi trong một đêm bạc trắng nửa đầu.
Tôi hít sâu một hơi, ép cảm giác nghẹn ở cổ xuống.
“Ngày mai con về.”
“Được.” Bố tôi nói. “Nhớ ăn tối.”
“Vâng.”
Cúp máy, màn hình lại hiện cuộc gọi từ mẹ Hoắc.
Tôi nhìn hai giây rồi nhận.
Giọng bà ta vừa truyền tới đã sắc nhọn như kim.
“Yến Sương! Con đang làm loạn cái gì vậy? Hôn lễ còn ba ngày nữa, con nói hủy là hủy sao? Nhà họ Hoắc chúng ta có chỗ nào bạc đãi con?”
Tôi mở loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn.
Luật sư Chung yên lặng bật ghi âm.
Tôi rót một ly nước ấm.
“Dì Hoắc, con đã gửi thông báo rất rõ rồi.”
“Rõ cái gì mà rõ? Có phải vì khoản tiền kia không? Đình Đình đã nói với dì rồi, đó chỉ là tạm thời bị kẹt. Con là vợ sắp cưới của nó, lúc này không giúp nó thì thôi, còn đâm sau lưng nó?”
Tôi nhấp một ngụm nước.
“Dì nói đúng. Con không giúp.”
Đầu dây bên kia nghẹn lại.
Có lẽ bà ta không ngờ tôi lại thừa nhận dứt khoát như vậy.
“Con… con sao lại lạnh máu như vậy? Trong hai mươi triệu đó còn có tám triệu tiền dưỡng già của dì và chú Hoắc! Nếu con không quản, chúng ta biết sống sao?”
Tôi đặt ly xuống.
“Dì nên hỏi con trai dì. Là anh ta xác nhận chuyển khoản. Là anh ta tự nguyện đưa tiền vào Tinh Huy. Không phải con.”
“Nhưng tiền của con cũng ở trong đó! Con không vội sao?”
“Vội chứ.” Tôi nói. “Vì vậy ngày mai luật sư của con sẽ gửi thư yêu cầu Hoắc Đình hoàn trả mười hai triệu.”
“Cái gì?”
Giọng mẹ Hoắc gần như vỡ ra.
“Con còn đòi nó trả tiền? Nó lấy đâu ra tiền trả con? Hai đứa sắp kết hôn rồi, tiền của ai chẳng là tiền chung? Con tính toán với nó như vậy còn ra dáng phụ nữ không?”
Tôi bật cười lạnh.
“Dì Hoắc, lúc tiền của con bị con trai dì đem đi lấp hố cho thanh mai của anh ta, dì nói tiền của ai chẳng là tiền chung. Vậy tám triệu của dì cũng là tiền chung, sao dì không rộng lượng một chút, coi như tặng Lâm Du đi?”
Chaporia
Bình Luận (0)