Phía sau, Hoắc Đình khàn giọng gọi:

“Sương Sương, anh sai rồi.”

Tôi không quay đầu.

Sai rồi thì sao?

Người chết kiếp trước có thể sống lại chỉ vì một câu sai rồi sao?

Đứa bé chưa kịp nhìn thấy thế giới có thể trở về chỉ vì một câu sai rồi sao?

Không thể.

Cho nên xin lỗi là thứ vô dụng nhất trên đời.

Tôi không cần.

Ba năm sau.

Doanh Khoa hoàn thành thương vụ niêm yết lớn nhất trong năm.

Tôi trở thành nữ đối tác trẻ nhất của công ty.

Ngày gõ chuông, mẹ tôi ngồi ở hàng ghế đầu, mặc một chiếc váy màu xanh nhạt.

Bố tôi ngồi cạnh bà, mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố giữ vẻ nghiêm túc.

Sau buổi lễ, phóng viên hỏi tôi:

“Yến tổng, nhiều người nói cô là người rất lý trí, có thể dứt bỏ cả hôn lễ ngay trước ngày cưới. Cô có từng hối hận không?”

Tôi nhìn ống kính.

“Hối hận.”

Phóng viên lập tức hưng phấn.

“Hối hận vì hủy hôn sao?”

“Không.” Tôi mỉm cười. “Hối hận vì không hủy sớm hơn.”

Xung quanh vang lên tiếng cười.

Tôi nói tiếp:

“Đời người có rất nhiều khoản đầu tư sai lầm. Quan trọng không phải là giả vờ chưa từng sai, mà là dừng lỗ đúng lúc.”

Câu nói đó rất nhanh leo lên hot search trong giới tài chính.

Cùng ngày hôm đó, tôi nhận được một bưu kiện không ghi người gửi.

Bên trong là chiếc kẹp sách ép hoa khô.

Di vật của Lâm Du ở kiếp trước.

Nhưng đời này, cô ta vẫn còn sống trong tù, thứ này không nên xuất hiện ở chỗ tôi.

Tôi nhìn chiếc kẹp sách kia rất lâu.

Sau đó mở tờ giấy kèm theo.

Chỉ có một dòng chữ xiêu vẹo.

“Anh nhớ ra rồi.”

Không ký tên.

Nhưng tôi biết là Hoắc Đình.

Sau khi ra khỏi danh sách hạn chế tiêu dùng, anh ta không gây dựng lại được gì.

Không nhà đầu tư nào tin anh ta.

Không công ty nào dám thuê anh ta làm vị trí quan trọng.

Anh ta từng làm nhân viên bán hàng, từng chạy quan hệ, từng thử mở công ty nhỏ, nhưng đều thất bại.

Nghe nói về sau anh ta mắc chứng mất ngủ rất nặng.

Mỗi đêm đều mơ thấy lửa.

Tôi cầm chiếc kẹp sách, gọi trợ lý.

“Giúp tôi đặt một lò đốt tài liệu.”

Trợ lý hơi ngạc nhiên.

“Yến tổng, tài liệu mật sao?”

“Không.”

Tôi nhìn bông hoa khô vàng úa trong lớp nhựa.

“Rác thôi.”

Chiếc kẹp sách bị ném vào lò.

Ngọn lửa xanh lam bùng lên.

Lớp nhựa nhanh chóng cong lại.

Cánh hoa khô cháy đen, co rúm thành một đốm tro nhỏ.

Tôi đứng trước lò đốt, bình tĩnh nhìn nó biến mất.

Kiếp trước, Hoắc Đình ôm thứ này rời khỏi biển lửa.

Đời này, tôi tự tay đốt nó.

Không phải vì ghen.

Không phải vì hận.

Mà là vì tôi muốn kết thúc một cách sạch sẽ.

Tối hôm đó, tôi về căn hộ mới.

Căn nhà nằm ở tầng cao, cửa sổ sát đất nhìn ra cả thành phố.

Không đứng tên ai khác.

Không có tài khoản chung.

Không có mật khẩu của người ngoài.

Không có dép nam cạnh tủ giày.

Trên bàn có một bình hoa hướng dương mẹ tôi mang tới.

Ánh hoàng hôn rơi lên cánh hoa, vàng rực rỡ.

Tôi mở chai rượu vang, rót một ly nhỏ.

Điện thoại hiện lên tin nhắn từ luật sư Chung.

“Khoản bồi thường cuối cùng của Hoắc Đình đã được cưỡng chế chuyển vào tài khoản tín thác. Hồ sơ kết thúc.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy, im lặng rất lâu.

Sau đó đặt điện thoại xuống.

Ngoài cửa sổ, thành phố lên đèn từng chút một.

Tôi nâng ly về phía bóng mình phản chiếu trên kính.

“Yến Sương.”

Tôi khẽ nói.

“Chúc mừng cô sống sót.”

Không có tiếng trả lời.

Nhưng tôi biết, trong một góc rất sâu của linh hồn, có một người phụ nữ toàn thân đầy tro bụi đang chậm rãi ngẩng đầu.

Cô ấy ôm cái bụng từng đau đến chết lặng, đứng giữa biển lửa đã tắt.

Rồi cô ấy mỉm cười với tôi.

Từ nay về sau, không còn Hoắc Đình.

Không còn Lâm Du.

Không còn căn phòng cháy.

Không còn tiếng khóa cửa thông minh vang lên trong ác mộng.

Tôi đã tự mình bước ra khỏi đám cháy đó.

Và đóng cửa lại.

Bên ngoài là gió đêm sạch sẽ.

Là ánh đèn nhân gian.

Là phần đời rất dài, rất sáng, chỉ thuộc về tôi.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...