Sau khi ta đồng ý, có lẽ chàng thật sự đã không còn vướng bận.
Chàng nhìn gương mặt ta.
Nước mắt chảy xuống.
Mang theo sự tiếc nuối cả đời.
“Đời này của ta… thật sự quá uổng phí.”
Đúng vậy.
Quá uổng phí.
Cả đời chàng chưa từng sống vì chính mình.
Ta thương hại chàng.
Cũng thương hại chính mình.
Chàng nhắm mắt.
Nước mắt từ khóe mắt chảy xuống bên tai.
Bao nhiêu không cam lòng trong lòng cuối cùng cũng trào ra.
“Tại sao phụ mẫu lại thiên vị như vậy?”
“Chẳng lẽ ta… không xứng cưới một cô nương xinh đẹp làm thê tử sao?”
03
Ta ngây người.
Tựa như có một tia sét không ngừng xuyên qua đầu óc, khiến ta quên mất mình đang ở đâu, lòng mình đang ở thời khắc nào.
Mãi đến khi Sầm Văn Thanh thật sự được đặt vào trong quan tài.
Đệ đệ của chàng là Sầm Chính Nham quỳ trước mặt ta, hết cái tát này đến cái tát khác tự đánh vào mặt mình, ta mới như bừng tỉnh khỏi cơn mê.
Trong cổ họng ta bật ra tiếng nức nở khàn đặc.
Giống như một con thú bị thương đã mất tiếng, đang vùng vẫy giãy chết.
Ta thương chàng cả đời không được phụ mẫu yêu thương, làm trâu làm ngựa cho người khác.
Đến cuối cùng.
Người đáng thương nhất lại chính là ta.
Đời này của ta mới thật sự là cô độc một mình, chẳng có ai nhớ thương, chẳng có ai vương vấn.
Nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Không cam lòng.
Phẫn uất.
Oán hận.
Đối diện với người đã khuất, lại chẳng thể nào nói ra.
Càng có một nỗi nhục nhã khó mà diễn tả.
Ta giống như đã bị chính người thân cận nhất của mình làm tổn thương.
Ta đổ bệnh.
Trang viên không đi.
Cửa hàng không quản.
Cũng chẳng bước chân ra khỏi cửa.
Sầm Chính Nham quỳ trước phòng ta để nhận lỗi.
Hắn nói hắn có lỗi với ta.
Có lỗi với huynh trưởng của hắn.
Hắn bảo nếu trong lòng ta có oán khí thì cứ đánh hắn, mắng hắn.
Chỉ cầu ta đừng vì tức giận mà làm hại thân thể.
Trông hắn dường như thật sự hối hận.
Đó là thứ mà ta và Sầm Văn Thanh từng cầu mà không được.
Ấy vậy mà sau khi chàng chết, lại đột nhiên có được.
Ta chỉ cảm thấy nực cười.
Ta mở cửa phòng.
Nhìn đôi mắt ngấn lệ của hắn.
Lạnh lùng nói:
“Cút!”
Hắn sững sờ tại chỗ.
Trong đôi mắt đỏ ngầu ấy lộ ra sự tuyệt vọng.
Hắn thất thần rời đi.
Sau đó nữa.
Muội muội đến tìm ta.
Nàng chất vấn ta rốt cuộc muốn thế nào.
“Có phải tỷ nhất định phải phá tan cái nhà này mới vừa lòng hay không?”
“Đại ca đã chết rồi, chẳng lẽ tỷ còn muốn nhị lang cũng phải chết sao?”
Ta hung hăng tát nàng một cái.
Muội muội này.
Vốn là người ta không thể đánh.
Khi còn ở nhà mẹ đẻ, nếu ta đánh nàng, phụ mẫu sẽ đánh ta.
Đến nhà chồng lại càng không thể đánh.
Nàng có công bà bà, có phu quân che chở.
Còn ta là tỷ tỷ, là tẩu tẩu.
Lại càng không có tư cách động thủ với nàng.
Nhưng ngày hôm đó.
Ta đã đánh.
Mang theo tất cả hận ý chất chứa trong lòng.
Ta nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh như băng, từng chữ từng chữ nói:
“Đúng vậy!”
“Để hắn chết đi!”
“Ngươi cũng chết đi!”
“Đôi sâu mọt phá nhà các ngươi, tốt nhất đều chết hết đi!!!”
Muội muội ôm mặt.
Trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi.
Có lẽ đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được hận ý sâu đậm của ta đối với nàng.
Nàng nói ta điên rồi.
Thật ra.
Ta vốn nên phát điên từ lâu mới phải.
Từ đó về sau.
Việc làm ăn của nhà họ Sầm sa sút không phanh.
Tài phú quả thật không được phân chia dựa theo dung mạo.
Nhị lang và muội muội, lúc đầu nhờ vẻ ngoài xuất chúng nên rất được lòng người.
Nhưng về sau lại khiến người khác chán ghét.
Thậm chí còn không được yêu thích bằng một tiểu nhị thường xuyên chịu ấm ức trong cửa hàng.
Thích một người.
Vốn là chuyện rất khó nói rõ.
Sau đó nữa.
Nha hoàn Tuế Niên hớt hải chạy vào tìm ta.
Nàng gấp đến mức vành mắt đỏ hoe.
“Phu nhân!”
“Lão gia và lão phu nhân nói muốn để nhị lang quân kiêm thừa cả hai phòng.”
04
Ta vội vã xông vào tiền viện.
Muội muội đã bắt đầu làm loạn.
Nàng tức giận đấm liên tiếp vào ngực nhị lang, khóc đến mức chật vật chẳng khác nào một con chó ướt mưa.
“Chàng đã nói gì khi cưới ta?”
“Chàng nói đời này chỉ có một mình ta.”
“Bây giờ một người còn chưa đủ, còn muốn có thêm một người nữa.”
“Mà người đó lại chính là tỷ tỷ của ta.”
“Chàng đang khoét tim ta, Sầm Chính Nham, sao chàng có thể vô liêm sỉ như vậy?”
Đúng vậy.
Bọn họ sao có thể vô liêm sỉ đến thế.
Cả nhà bọn họ sao có thể vô liêm sỉ đến thế?
Sầm Văn Thanh mới mất chưa bao lâu.
Bọn họ sao có thể làm ra chuyện như vậy?
Nhưng ta không muốn dây dưa với bọn họ về chuyện này.
Không có ý nghĩa.
Ta muốn khiến bọn họ cả đời cũng không dám nhắc lại những lời ấy.
Quan trọng hơn.
Ta không tin một người thật thà chất phác như đại lang lại có thể gây thù chuốc oán với người khác.
Càng không tin đám sơn phỉ vốn chỉ muốn tiền, sau khi đã lấy được tiền lại đột nhiên đổi ý muốn giết người.
Ta chậm rãi bước vào.
Đi đến trước mặt nhị lang đang cúi đầu ủ rũ.
Lạnh lùng nói:
“Ta còn chưa hỏi ngươi.”
“Huynh trưởng ngươi rốt cuộc chết như thế nào?”
Trong mắt nhị lang thoáng hiện một tia hoảng loạn.
Hắn há miệng.
“Phỉ tặc muốn dùng đao chém ta.”
“Huynh trưởng thay ta đỡ một đao.”
Ta hung hăng tát hắn một cái.
Đầu hắn lệch sang một bên.
Khóe môi rịn ra một vệt máu.
“Ngươi vẫn còn đang nói dối.”
“Vì sao phỉ tặc lại muốn dùng đao chém ngươi?”
“Ngươi đã làm gì?”
“Nói!”
Nước mắt trong mắt nhị lang từng giọt từng giọt rơi xuống.
“Ta… ta không nỡ số bạc ấy…”
Hắn không nỡ số bạc đó.
Nên đã buông vài lời hung hăng với đám phỉ tặc.
Thậm chí còn muốn cướp lại bạc rồi bỏ chạy.
Đám phỉ tặc nổi giận.
Rút đao chém hắn.
Đại lang không hề nghĩ ngợi.
Lập tức lao lên chắn đao.
Đại lang chết.
Nhị lang sống.
Người không đáng chết lại chết.
Người đáng chết thì vẫn sống khỏe mạnh.
Thậm chí còn muốn kiêm thừa cả hai phòng.
Thật đúng là một trò cười.
Ta hung hăng tát nhị lang một cái.
Rồi lại một cái nữa.
Công bà muốn kéo ta lại.
Bị ta hất văng.
Muội muội hoảng sợ lùi về phía sau.
Đám nha hoàn, bà tử ôm chặt lấy ta.
Ta vùng vẫy.
Trong lòng lạnh lẽo.
Bi thương và phẫn nộ đến cực điểm.
Nước mắt giàn giụa, lớn tiếng chất vấn:
“Ngươi còn là người sao?”
“Huynh trưởng ngươi cả đời thật thà.”
“Cả đời cũng không dám cãi nhau với ai.”
“Ngươi lại để huynh ấy thay ngươi đỡ đao.”
“Huynh ấy coi ngươi là đệ đệ.”
“Ngươi có từng coi huynh ấy là huynh trưởng hay không?”
“Huynh ấy vừa mới đi.”
“Các người đã bắt đầu tính kế thê tử của huynh ấy.”
“Các người còn là người sao?”
“Các người vẫn còn là người sao?”
05
Ta khóc đến ngất đi.
Hận ý và đau đớn trong lòng kéo dài không dứt.
Ngay cả trong giấc mộng cũng chẳng thể yên giấc.
Nhị lang bị phạt quỳ trong từ đường.
Chaporia
Bình Luận (0)