Hợp tác với Phó Ngôn Châu.

Rời khỏi nhà họ Thẩm, tự mình xông pha.

Về đến trung tâm thành phố, tôi nhắn tin cho Phó Ngôn Châu: “Tôi đồng ý hợp tác.”

Anh trả lời: “9 giờ sáng mai, tầng cao nhất Tập đoàn Phó thị, gặp mặt.”

Hôm sau, tôi đến Tập đoàn Phó thị đúng giờ.

Nhìn tòa nhà cao ngất, tôi hít một hơi sâu rồi bước vào.

Văn phòng của Phó Ngôn Châu ở tầng cao nhất, tầm nhìn cực rộng, có thể bao quát cả thành phố.

Anh đưa tôi một bản hợp đồng.

“Xem thử đi, không có vấn đề gì thì ký.”

Tôi mở hợp đồng ra, anh bổ nhiệm tôi làm CEO cho quỹ Đầu tư mạo hiểm mới thành lập “Tinh Đồ”, toàn quyền chịu trách nhiệm điều hành.

Còn chia cho tôi 30% cổ phần công ty.

Điều kiện tốt đến mức tôi không dám tin.

“Tại sao lại là tôi?” Tôi ngẩng lên hỏi.

“Tôi nhìn trúng năng lực của cô,” ánh mắt anh thản nhiên, “Tôi cũng cần một đồng minh đáng tin cậy. Cô Thẩm, chúng ta hợp tác cùng có lợi.”

Tôi không do dự, lập tức ký tên.

Từ hôm nay trở đi, tôi không còn là thiên kim nhà họ Thẩm – Thẩm Dao nữa.

Tôi là CEO của Đầu tư Tinh Đồ, Thẩm Dao.

Ký hợp đồng xong, Phó Ngôn Châu dẫn tôi đi tham quan công ty.

Công ty mới thành lập, còn rất mới, nhưng nhân viên đều hừng hực khí thế.

Phó Ngôn Châu giới thiệu tôi, mọi người đều tò mò xen lẫn kính sợ nhìn tôi.

Tôi biết, họ đang đoán xem tôi có bối cảnh gì.

Tôi không giải thích, dùng thực lực để chứng minh.

Những ngày sau đó, tôi dốc toàn lực cho công việc.

Gần như ăn ngủ tại công ty, mỗi ngày làm việc hơn 16 tiếng.

Phó Ngôn Châu không nhìn lầm, tôi thực sự có thiên phú.

Dù là vấn đề hóc búa đến đâu, tôi đều có thể giải quyết.

Chỉ trong chưa đầy một tháng, tôi đã dẫn dắt đội ngũ đàm phán thành công vài dự án lớn, “Đầu tư Tinh Đồ” vang danh trong giới.

Tôi đã dùng năng lực để giành được sự tôn trọng và tin tưởng của nhân viên.

Một buổi tối, tôi đang tăng ca, Phó Ngôn Châu bước vào.

Anh mang đồ ăn đêm cho tôi.

“Vẫn còn bận à?”

“Vâng, phần kết thúc dự án hơi rắc rối.

” Tôi day day mắt.

“Ăn trước đã,” anh đặt đồ ăn lên bàn, “Đừng liều mạng quá, sức khỏe là quan trọng nhất.”

Chúng tôi vừa ăn vừa bàn chuyện công việc.

Rồi nhắc đến nhà họ Lục.

“Lục Chấn Hoa có động tĩnh gì chưa?” tôi hỏi.

“Chưa,” Phó Ngôn Châu lắc đầu, “Dạo này ông ta sức khỏe không tốt, đang nằm viện. Tôi không muốn kích động ông ta lúc này.”

Tôi gật đầu, không hỏi nhiều.

Đó là chuyện của nhà họ Phó và nhà họ Lục, tôi không quan tâm.

“Có chuyện này, nên cho cô biết.” Phó Ngôn Châu nói.

“Chuyện gì vậy?”

“Lục Hành và Lâm Vãn Vãn sắp đính hôn rồi.”

Đũa của tôi khựng lại một nhịp.

Rồi lại tiếp tục ăn.

“Ồ, chúc mừng họ.”

Giọng tôi bình thản, trong lòng chẳng có chút cảm xúc nào.

Đối với hai kẻ đó, tôi đã chẳng còn bất kỳ cảm giác gì từ lâu rồi.

Phó Ngôn Châu nhìn tôi, muốn tìm xem trên mặt tôi có biểu cảm gì khác không.

Nhưng anh đã thất vọng rồi.

Tôi chỉ có sự tĩnh lặng.

“Tiệc đính hôn của họ tổ chức vào tuần sau, ở sơn trang tư nhân của nhà họ Lục.” Phó Ngôn Châu nói tiếp, “Nghe nói mời rất nhiều danh lưu và truyền thông.”

“Chắc là muốn nhân cơ hội này vớt vát chút danh dự đây mà.” Tôi cười mỉa.

Trải qua vụ bê bối lần trước, danh tiếng của nhà họ Lục và Lâm Vãn Vãn đã bốc mùi rồi.

Bọn họ muốn dùng một bữa tiệc đính hôn hoành tráng để chứng minh tình cảm sắt son, không bị ảnh hưởng gì.

Thật nực cười.

“Cô có đi không?” Phó Ngôn Châu hỏi.

Tôi lắc đầu: “Tôi đi làm gì? Xem bọn họ diễn cảnh ân ái à? Tôi không rảnh.”

Phó Ngôn Châu cười cười không nói gì.

Ăn khuya xong, anh đưa tôi về nhà.

Trong xe nhạc êm dịu, bầu không khí rất thoải mái.

Đến dưới tòa nhà chung cư, Phó Ngôn Châu lên tiếng.

“Thẩm Dao, nếu tôi nói, tôi hy vọng cô đi, cô có đi không?”

Tôi ngẩn người, nhìn anh.

Trong xe tối, không nhìn rõ biểu cảm của anh.

“Tại sao?”

“Vì, tôi muốn tặng họ một ‘món quà lớn’.” Giọng anh có chút lạnh lùng.

Tôi hiểu rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...