
Giới Thiệu
Đến lúc sắp lên kiệu hoa, ta mới hay biết.
Vị hôn phu của ta, bên cạnh đã có một thiếp thất dễ sinh nở, sớm sinh cho hắn năm đứa con.
Không chỉ vậy, vị thiếp thất kia còn chưa từng cậy sủng sinh kiêu, tính tình đoan trang hiền thục, phong thái chẳng khác gì chính thất.
Cho nên trước ngày ta xuất giá, tương lai bà bà còn đặc biệt tới gõ đầu ta một phen:
“Công lao của Vân Anh, đủ để được phong làm bình thê rồi. Chỉ là nàng ấy rộng lượng, sợ tân nương tử vào cửa khó xử, nên mới chủ động từ bỏ.”
“Sau này con gả qua đó, phải kính trọng Vân Anh cho tốt!”
Nhà họ Quý chắc mẩm rằng kiệu hoa đã tới trước cửa, nhà ta cũng chỉ có thể nghiến răng mà nhận.
Nào ngờ…
Mẫu thân quay đầu liền lôi muội muội thứ xuất từ hậu viện ra, đẩy nàng lên thay gả.
Ta cuống lên:
“Sao có thể để muội ấy thay con nhảy vào hố lửa này được?”
Nhưng mẫu thân chỉ cười lạnh:
“Con tưởng nó là cái thứ gỗ mục như con sao?”
“Ả thiếp thất kia muốn giả bộ phong thái chính thất, đúng lúc cần một người như muội muội con tới thu dọn.”
“Còn con…”
Sau chuyện đổi hôn, ta không còn tìm được nam tử nào môn đăng hộ đối nữa.
Những kẻ tới cửa cầu thân, đều là mấy nhà sa sút, vừa nghèo vừa chẳng ra gì.
Vì vậy, mẫu thân cắn răng, đưa ta vào hậu cung…
Làm cung nữ!
“Nếu đàn ông không dựa được, vậy thì dựa vào bản lĩnh của chính mình mà sống.”
“Nếu sau này con có thể gây dựng được chỗ đứng trong hậu cung, đến lúc xuất cung dưỡng lão, cũng có thể làm một lão phu nhân tôn quý thể diện.”
Không phải chứ mẫu thân…
Sao ta lại không biết mình còn có bản lĩnh tung hoành hậu cung vậy?
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)