20px

Nhưng lại không biết nên lái đi đâu.

Điện thoại liên tục đổ chuông.

Người gọi tới có chủ nợ.

Có những “người bạn” ngày xưa muốn dò xét tình hình.

Cũng có An Nhã.

Nhưng anh ta không nghe bất kỳ cuộc gọi nào.

Giống như một cô hồn dã quỷ.

Lái xe vô định giữa dòng người tấp nập.

Cuối cùng.

Như bị ma xui quỷ khiến.

Anh ta quay trở về căn biệt thự trên sườn núi.

Nơi từng được anh ta gọi là nhà.

Cửa mở bằng dấu vân tay.

Vừa bước vào phòng khách.

Một tràng tiếng cười nói ồn ào đã truyền tới.

Bố mẹ An Nhã.

Anh trai và chị dâu cô ta.

Tất cả đều đang ngồi trên bộ sofa đắt tiền.

Vừa ăn trái cây nhập khẩu.

Vừa cao giọng bàn bạc xem nên tiếp quản Tập đoàn Lục Thị như thế nào.

“Khi tôi lên làm phó tổng giám đốc, việc đầu tiên là thay hết đám ở phòng thu mua không nghe lời!”

Anh trai An Nhã ngậm điếu thuốc.

Vẻ mặt đầy đắc ý.

“Đúng vậy!”

“Mấy ngày nữa công ty sẽ thành của nhà chúng ta rồi!”

Mẹ An Nhã cười đến mức hai mắt phát sáng.

Thấy Lục Thành Viễn thất thần bước vào.

An Nhã khó chịu nhíu mày.

“Anh đi đâu vậy?”

“Điện thoại cũng không nghe!”

“Hôm nay chẳng phải họp cổ đông sao?”

“Thế nào rồi?”

“Anh đã nói với ông chủ mới chưa?”

“Cho anh trai em làm phó tổng giám đốc ấy?”

Lục Thành Viễn nhìn những gương mặt tham lam và xấu xí trước mắt.

Trong bụng cuộn lên cảm giác buồn nôn dữ dội.

Anh ta nhìn An Nhã.

Người phụ nữ mà anh ta từng cho là dịu dàng như nước.

Lúc nào cũng chỉ có mình anh ta trong mắt.

Anh ta khàn giọng mở miệng.

Giọng nói như vọng lên từ địa ngục.

“Hết rồi.”

“Hết cái gì?”

An Nhã không nghe rõ.

“Công ty.”

“Không còn nữa.”

Lục Thành Viễn lặp lại.

“Nó không còn là của anh nữa.”

“Tiền cũng không còn.”

“Chúng ta… phá sản rồi.”

Phòng khách đang ồn ào bỗng im phăng phắc.

Tất cả như bị nhấn nút dừng.

Ngơ ngác nhìn anh ta.

Vài giây sau.

Tiếng thét chói tai của An Nhã xé toạc bầu không khí chết lặng.

“Anh nói cái gì?!”

Cô ta lao tới.

Túm chặt cổ áo anh ta.

“Lục Thành Viễn!”

“Anh nói rõ cho em!”

“Không còn là sao?”

“Anh chẳng phải là tổng giám đốc Tập đoàn Lục Thị sao?”

“Sao anh có thể phá sản được?!”

“Công ty bị mua lại rồi.”

Lục Thành Viễn nói như người mất hồn.

“Anh cũng bị đá ra khỏi công ty.”

“Mua lại?”

“Vậy anh được tiền mà!”

“Tiền bán công ty đâu?”

Trong mắt An Nhã vẫn còn tia hy vọng cuối cùng.

“Không có tiền.”

Lục Thành Viễn lắc đầu.

“Công ty nợ nhiều hơn tài sản.

“Anh ra đi tay trắng.”

“Ra đi tay trắng?”

An Nhã như vừa nghe được câu chuyện buồn cười nhất thế giới.

Cô ta buông cổ áo anh ta.

Lùi về sau hai bước.

Đánh giá anh ta từ trên xuống dưới.

Ánh mắt dần chuyển từ kinh ngạc.

Sang khinh thường.

Cuối cùng là chán ghét không hề che giấu.

“Lục Thành Viễn!”

“Anh đúng là đồ vô dụng!”

Mọi lớp ngụy trang cuối cùng đều bị xé toạc.

Cô ta gào lên điên cuồng.

“Tôi theo anh tám năm!”

“Sinh con cho anh!”

“Tôi vì cái gì?”

“Chẳng phải vì tiền của anh sao?”

“Bây giờ anh lại nói với tôi rằng anh không còn một xu nào?”

“Anh bảo tôi và Tử Hào phải sống thế nào?”

“Đồ vô dụng!”

“Tôi đúng là mù mắt mới coi trọng anh!”

Người nhà cô ta cũng lập tức phản ứng lại.

Tất cả đồng loạt xông tới.

“Hay lắm họ Lục kia!”

“Anh dám lừa An Nhã nhà chúng tôi!”

“Không có tiền mà còn giả làm đại gia!”

“Mau bán hết đồ anh mua cho con gái tôi rồi đổi thành tiền!”

“Căn biệt thự này là của anh đúng không?”

“Bán đi rồi chia tiền!”

Nhìn đám người trước mặt.

Lục Thành Viễn đột nhiên bật cười.

Nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

Đây chính là “tình yêu đích thực” mà anh ta bất chấp tất cả để theo đuổi.

Đây chính là “gia đình hạnh phúc” mà anh ta từng mơ tưởng.

Nực cười biết bao.

“Cút.”

Anh ta nghiến răng bật ra một chữ.

“Anh bảo chúng tôi cút?”

Anh trai An Nhã đẩy mạnh vào ngực anh ta.

“Căn nhà này còn là của anh sao?”

“Bây giờ anh chỉ là một thằng nghèo rách mồng tơi!”

“Lấy tư cách gì mà lên mặt?”

An Nhã đi vào phòng.

Kéo ra chiếc vali đã chuẩn bị từ lâu.

Sau đó còn lấy đi chìa khóa xe và tấm thẻ tín dụng cuối cùng trên người anh ta.

“Lục Thành Viễn.”

“Chúng ta kết thúc rồi.”

Cô ta ôm Lục Tử Hào trong lòng.

Đến nhìn anh ta thêm một cái cũng không thèm.

“Căn biệt thự này.”

“Cùng toàn bộ tài sản đứng tên anh.”

“Rồi sẽ bị ngân hàng tịch thu đem đấu giá trả nợ.”

“Anh tự lo cho mình đi.”

Nói xong.

Cô ta dẫn theo cả gia đình.

Lái chiếc xe của anh ta rời đi.

Không hề ngoảnh đầu lại.

Căn biệt thự rộng lớn lập tức trở nên trống rỗng.

Chỉ còn lại một mình Lục Thành Viễn.

Nằm vật ra trên nền đá cẩm thạch lạnh ngắt.

Giống như một con chó bị chủ nhân vứt bỏ.

Bên ngoài cửa sổ.

Màn đêm dần buông xuống.

Mà cuộc đời của anh ta.

Cũng hoàn toàn chìm vào bóng tối vô tận.

Chương 14

Khác hẳn với cảnh chúng bạn xa lánh, mọi thứ tan hoang của Lục Thành Viễn.

Thế giới của Ôn Tri Hạ đang vận hành với một trật tự hoàn toàn mới.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...