20px

Nhìn cảnh tượng vui vẻ ấy, Nhan Thư Ý nhớ lại những năm sinh nhật mình, Nhan Ý Mạt luôn tìm cớ đưa ba mẹ đi, để cô một mình ở nhà thổi nến.

Những năm ở bên Tống Văn Khanh, anh từng ở cạnh cô ước nguyện, cùng cô ăn bánh kem, tặng cô quà. Khi đó cô tưởng rằng từ nay mình sẽ không còn cô đơn nữa.

Nhưng chút quan tâm và ấm áp mà cô từng ngắn ngủi có được, giờ cũng đã bị tước đoạt hoàn toàn.

Và cô… cũng sẽ không còn lưu luyến nữa.

Giữa không khí náo nhiệt, Nhan Ý Mạt nhắm mắt ước nguyện, mọi người lần lượt tặng quà.

Cô ta mở từng món, từ túi xách hàng hiệu đến trang sức tinh xảo đủ loại, nụ cười chưa từng tắt.

Hai món quà cuối cùng là của cha mẹ Nhan và Tống Văn Khanh.

Vừa công bố đã gây chấn động cả hội trường.

“Ta và phu nhân suy nghĩ rất lâu, quyết định để Mạt Mạt trở thành người kế thừa tập đoàn Nhan Thị, thừa kế toàn bộ tài sản nhà họ Nhan!”

“Món quà tôi tặng Mạt Mạt là năm mươi phần trăm cổ phần tập đoàn Tống Thị, cùng chiếc nhẫn cưới gia truyền của nhà họ Tống. Bà nội từng nói, bất cứ cặp vợ chồng nào đeo đôi nhẫn này đều có thể tương kính như tân, bạc đầu giai lão. Mạt Mạt, em là người duy nhất đời này tôi muốn cưới. Cảm ơn em đã đồng ý gả cho tôi.”

Trước muôn vàn ánh nhìn, Tống Văn Khanh đích thân đeo nhẫn cho Nhan Ý Mạt, kéo cô ta vào lòng rồi hôn xuống.

Cả đại sảnh bùng nổ tiếng vỗ tay và reo hò chúc phúc.

Ở phía xa, Nhan Thư Ý lặng lẽ nhìn, trong lòng nặng trĩu.

Cô siết chặt lòng bàn tay, muốn rời đi thì bị Nhan Ý Mạt gọi lại.

“Thư Ý, quà của em đâu? Định khi nào tặng chị?”

Trong phút chốc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Nhan Thư Ý.

Cô khựng bước, lấy món quà đã chuẩn bị sẵn trong túi ra, đưa tới.

Nhan Ý Mạt cười tươi mở ra, đang định nói vài câu châm chọc.

Bên cạnh, ánh mắt Tống Văn Khanh chợt khựng lại, chăm chăm nhìn vào bàn tay cô đang giơ lên.

“Vì sao cô lại có chiếc vòng tay này?”

Nghe vậy, Nhan Thư Ý ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt khó tin của anh, vô thức đưa tay chạm vào chiếc vòng.

Khoảng thời gian Tống Văn Khanh mù lòa, dù biết anh không nhìn thấy, cô vẫn luôn ăn mặc chỉnh tề đến gặp anh.

Khi ấy cô thường đeo chiếc vòng này. Mỗi lần anh nắm tay cô đều chạm vào nó, còn hỏi trên đó gắn những loại đá quý gì.

Thấy cô im lặng, Tống Văn Khanh đột nhiên siết chặt cổ tay cô, giọng gấp gáp.

“Nói đi! Vì sao chiếc vòng này lại ở chỗ cô? Cô rốt cuộc là ai?!”

Chương 5

Nhan Thư Ý không ngờ rằng, Tống Văn Khanh không nhận ra cô, nhưng lại nhận ra chiếc vòng tay này.

Trong lòng cô dâng lên vô số cảm xúc phức tạp. Cô vừa định mở miệng thì đã bị Nhan Ý Mạt cắt ngang.

“Thư Ý, em chưa được sự cho phép của chị, sao lại lấy trộm vòng tay của chị?”

Nói xong, Nhan Ý Mạt bước tới định giật lại chiếc vòng. Móng tay nhọn hoắt cào mạnh vào mu bàn tay cô, để lại mấy vết rách rướm máu.

Đau đến mức Nhan Thư Ý khẽ rên lên, cố rút tay ra. Nhưng Nhan Ý Mạt nhân cơ hội ngã ngửa về phía sau.

Thấy cảnh đó, sắc mặt Tống Văn Khanh lập tức thay đổi. Theo bản năng, anh kéo Nhan Ý Mạt vào lòng bảo vệ, ánh mắt nhìn về phía Nhan Thư Ý u ám lạnh lẽo.

“Thì ra là vậy. Tôi còn tưởng…”

“Thì ra cô ăn trộm vòng tay của Ý Mạt, bị vạch trần còn thẹn quá hóa giận mà động tay với cô ấy. Nhan Thư Ý, cô đúng là khiến người ta buồn nôn!”

Thấy anh thậm chí không cho mình một cơ hội giải thích, đã tin ngay lời Nhan Ý Mạt, toàn thân Nhan Thư Ý lạnh buốt.

Cô giơ bàn tay đang chảy máu lên, giọng nói không giấu nổi tuyệt vọng và đau đớn.

“Anh đã nhớ chiếc vòng này, chẳng lẽ không nhận ra từ sau khi anh sáng mắt, anh chưa từng thấy Nhan Ý Mạt đeo nó sao? Bởi vì chị ta vốn không biết đến sự tồn tại của chiếc vòng này, cũng không phải người anh luôn tin là…”

Lời còn chưa dứt, cha Nhan đã giáng một cái tát.

Trước mắt cô tối sầm, cơ thể mất thăng bằng ngã thẳng vào tháp rượu champagne phía sau.

Hàng trăm chiếc ly vỡ tung đổ ập xuống người cô, rượu tràn khắp khiến cô ướt sũng.

Cô ngã mạnh xuống đất, toàn thân bầm dập rướm máu, đau đến nước mắt tuôn rơi.

Mẹ Nhan bước tới với gương mặt lạnh lùng, hất thẳng ly rượu vang trong tay vào mặt cô.

“Mạt Mạt không đeo là vì vòng tay bị hỏng, đã đem đi sửa. Hôm nay quản gia vừa lấy về, con nhân lúc chúng ta không ở nhà lén đeo lên, còn mơ tưởng chiếm làm của riêng?”

“Bình thường con làm loạn trong nhà thì thôi. Hôm nay là sinh nhật chị con, giữa thanh thiên bạch nhật con diễn trò này, làm mất hết mặt mũi nhà họ Nhan! Đây là món trang sức bà nội lúc sinh thời trân quý nhất, để lại cho đứa cháu bà yêu nhất là Mạt Mạt, sao có thể là của con?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...