
Giới Thiệu
Tôi cứ tưởng đạo quán Thanh Hư chỉ là một đạo quán nghèo.
Mái nhà dột.
Tượng Tam Thanh bong sơn.
Hòm công đức trống đến mức chuột đi ngang còn phải bố thí ngược.
Cho đến đêm rằm tháng bảy, sau khi tôi phá nghi thức Linh Quy Vị ở Miếu Vô Sinh, chiếc gương đồng trên bàn livestream tự mở ra.
Trong gương không phản chiếu mặt tôi.
Mà phản chiếu một cánh cửa đen.
Trên cửa treo một tấm biển cổ.
Thanh Hư.
Bên trong cửa, sư phụ đã chết của tôi cười hì hì hỏi:
“Tiền điện trả chưa?”
Phòng livestream lập tức nổ tung.
【Sư phụ thật hả?】
【Câu đầu tiên hỏi tiền điện, tám phần là thật rồi.】
【Đạo trưởng bình tĩnh! Đừng bị lừa!】
Tôi cầm kéo đồng chỉ vào gương.
“Chứng minh ông là thật.”
Sư phụ thở dài.
“Con mười sáu tuổi lén nhặt tiền công đức ta giấu dưới chân tượng Tam Thanh, còn nói là chuột tha đi.”
Tôi im lặng.
Bình luận càng nổ dữ hơn.
【Thật rồi!】
【Đạo trưởng từng trộm tiền công đức!】
【Đừng gọi là trộm, gọi là kế thừa tài sản đạo quán sớm.】
Tôi còn chưa kịp mắng lại thì sư phụ trong gương đã thu nụ cười.
Ông nhìn tôi, giọng thấp xuống:
“Vãn Chi, nghe kỹ.”
“Vô Tướng Hội chỉ là người gõ cửa.”
“Cửa thật ở Thanh Hư.”
“Và thứ bị nhốt sau cửa…”
“Không phải trời cũ.”
“Là người từng giết trời.”
Ngay khi ông nói xong, cánh cửa đen trong gương truyền ra một tiếng gõ.
Cốc.
Chỉ một tiếng.
Nhưng tượng Tam Thanh sau lưng tôi nứt toác từ trán xuống ngực.
Tro hương bay ngược lên trời.
Thẻ trúc số bốn mươi bảy tự vỡ làm đôi.
Trên mặt thẻ hiện bốn chữ cuối cùng:
Thanh Hư Môn.
Ngay sau đó, trong phòng livestream xuất hiện một tài khoản mới.
Tên tài khoản rất đơn giản.
Sư Phụ Của Cô Chết Thật Chưa.
Hắn gửi một đoạn video.
Trong video là chính điện đạo quán Thanh Hư.
Nhưng đó không phải chính điện hiện tại của tôi.
Tường không dột.
Tượng Tam Thanh không bong sơn.
Đèn hương sáng rực.
Trước tượng có mười bảy chiếc bồ đoàn.
Mười sáu chiếc phía trước đều có người quỳ.
Chỉ có chiếc cuối cùng trống.
Trên bồ đoàn trống viết tên tôi.
Lâm Vãn Chi.
Sau đó, camera từ từ ngẩng lên.
Tượng Tam Thanh trong video cũng đang nhìn tôi.
Ba vị thần không có mặt.
Trên mặt mỗi tượng chỉ có một con mắt.
Con mắt ấy chậm rãi mở ra.
Một giọng nói vang lên từ sau cửa đen:
“Đệ tử đời thứ mười bảy của Thanh Hư.”
“Đến lúc về môn nhận tội rồi.”
Tôi nhìn màn hình.
Đồng xu cổ trên tay nứt thêm một đường.
Mảnh chuông vỡ từ Miếu Vô Sinh bắt đầu tự rung.
Keng.
Keng.
Keng.
Sư phụ trong gương bỗng quát:
“Đừng đáp!”
“Cũng đừng quỳ!”
“Thanh Hư Môn không nhận người sống quỳ lạy.”
Tôi nhìn bồ đoàn trống trong video.
Rất lâu sau mới nói:
“Được.”
“Vậy lần này…”
“Về nhà đập cửa.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)