20px

Anh lại bị tố cáo nặc danh về hành vi thi hộ để trục lợi.

Sự việc nghiêm trọng tới mức đứng trước nguy cơ bị buộc thôi học.

Khi anh tuyệt vọng nhất.

Tôi lại trở thành cọng rơm cuối cùng đè ch//ết anh.

Tôi chủ động thừa nhận mình là người tố cáo.

Thẩm Tự Tắc đứng trước mặt tôi.

Nước mắt lăn dài trên gương mặt anh.

Nhưng lại như đ//ập thẳng vào trái tim tôi.

Giọng anh nghẹn lại:

“Tại sao?”

“Em yêu anh quá nhiều.”

“Nếu ch//ia t//ay, chắc chắn anh sẽ không chịu buông.”

“Chỉ có cách này mới khiến anh rời xa em được.”

Tôi gạt mạnh bàn tay đang níu kéo của anh.

Sau đó quay lưng bước đi.

Anh như con vật bị dồn tới đường cùng.

Lặng lẽ sang nước ngoài.

Giang Phù, người luôn thầm thích anh.

Cũng theo anh rời đi.

Còn tôi…

“Quả thật phải cảm ơn cô ta.”

Thẩm Tự Tắc nhếch môi.

Nhưng nụ cười không hề chạm tới đáy mắt.

Anh gọi quản lý câu lạc bộ tới.

“Tống Trăn Trăn đâu, gọi cô ta ra đây.”

Quản lý câu lạc bộ nghe thấy cái tên ấy thì sắc mặt thoáng đổi.

Ông ta lúng túng nhìn Thẩm Tự Tắc, rồi lại nhìn đám bạn học cũ đang ngồi xung quanh.

“Thẩm tổng, anh… anh tìm Tống Trăn Trăn làm gì?”

Thẩm Tự Tắc đặt ly rượu xuống bàn.

Âm thanh rất nhẹ.

Nhưng cả căn phòng lại im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng đá va vào thành ly.

“Gọi cô ta ra đây.”

“Hay là bây giờ cô ta đã cao quý đến mức tôi không gặp nổi nữa rồi?”

Người quản lý nuốt nước bọt.

“Không phải… Tống tiểu thư đã không còn làm ở đây từ lâu rồi.”

Ánh mắt Thẩm Tự Tắc khẽ tối xuống.

“Cô ta từng làm ở đây?”

Một người bạn học lập tức cười gượng nói:

“Cậu không biết à? Sau khi cậu ra nước ngoài, hình như nhà họ Tống gặp chuyện. Tống Trăn Trăn không học tiếp cao học nữa, nghe nói làm qua rất nhiều việc, có một thời gian làm phục vụ ở câu lạc bộ này.”

“Phục vụ?”

Thẩm Tự Tắc như nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian.

Anh bật cười.

“Đại tiểu thư Tống Trăn Trăn mà cũng có ngày phải cúi đầu rót rượu cho người khác sao?”

Tôi đứng bên cạnh anh.

Lặng lẽ nhìn nụ cười ấy.

Năm đó khi tôi mặc đồng phục phục vụ, tay bưng khay rượu đi qua hành lang dài, cũng từng vô số lần nghe người ta cười như vậy.

Tống Trăn Trăn mà.

Cô gái từng ngồi trong xe sang, mặc váy trắng bước qua sân trường, bên cạnh lúc nào cũng có Thẩm Tự Tắc.

Cô gái từng vì mua thuốc dạ dày cho bạn trai mà chạy khắp nửa thành phố trong đêm mưa.

Cô gái từng kiêu ngạo đến mức không ai bì nổi.

Sau này lại vì một khoản tiền phẫu thuật mà đứng trong phòng bao để người ta sai bảo.

Tôi từng nghĩ mình sẽ rất đau.

Nhưng làm nhiều rồi cũng quen.

Con người mà, chỉ cần còn sống, chuyện gì cũng có thể chịu được.

Chỉ tiếc là tôi không còn sống nữa.

Người quản lý do dự rất lâu mới nói:

“Thẩm tổng, chuyện đã qua lâu rồi, hay là đừng nhắc nữa.”

Thẩm Tự Tắc nhướng mày.

“Chuyện gì?”

Một cô bạn học uống hơi nhiều, không nhịn được chen vào:

“Đúng đó, quản lý Vương, ông biết gì thì nói đi. Năm đó Tống Trăn Trăn hại Tự Tắc thảm như vậy, bây giờ Tự Tắc thành công rồi, hỏi cô ta một câu cũng không được à?”

Quản lý Vương tái mặt.

Ông ta nhìn Thẩm Tự Tắc bằng ánh mắt rất lạ.

Có thương hại.

Có trách móc.

Cũng có chút không đành lòng.

“Thẩm tổng, Tống tiểu thư đã mất rồi.”

Căn phòng thoáng chốc yên tĩnh.

Tiếng cười trên môi Thẩm Tự Tắc cứng lại.

Anh nhìn quản lý Vương.

Rất lâu sau mới chậm rãi nói:

“Ông nói lại lần nữa.”

Quản lý Vương cúi đầu.

“Hai năm trước, cô ấy mất rồi.”

“Không thể nào.”

Thẩm Tự Tắc lập tức phủ nhận.

Giọng anh rất bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức gần như lạnh lẽo.

“Loại người như cô ta, sao có thể dễ chết như vậy được?”

Tôi nhìn anh.

Đúng vậy.

Tôi cũng từng nghĩ mình sẽ không dễ chết như vậy.

Dù sao tôi đã sống rất dai.

Từ năm hai mươi hai tuổi đến hai mươi sáu tuổi, tôi đã trải qua đủ loại bệnh viện, phòng cấp cứu, phòng hóa trị, những tờ giấy báo nợ, những cuộc điện thoại đòi tiền, những đêm đau đến mức phải cắn khăn để không kêu thành tiếng.

Tôi vẫn sống.

Tôi còn nghĩ, chỉ cần Thẩm Tự Tắc trở nên tốt hơn, chỉ cần anh rời xa tôi, chỉ cần anh không bị nhà họ Tống kéo xuống bùn cùng tôi, vậy thì mọi thứ đều đáng.

Nhưng cuối cùng, người chết vẫn là tôi.

Quản lý Vương thở dài.

“Thẩm tổng, tôi không cần lừa anh chuyện này. Khi đó cô ấy bệnh nặng lắm, làm ở đây chưa được bao lâu thì ngất trong phòng thay đồ. Sau này tôi nghe nói cô ấy qua đời ở bệnh viện thành phố.”

“Bệnh gì?”

Không ai trả lời.

Đám bạn học vừa rồi còn hưng phấn nhắc chuyện cũ, lúc này đều im thin thít.

Thẩm Tự Tắc bỗng đứng bật dậy.

“Bệnh gì?”

Quản lý Vương im lặng vài giây.

“Ung thư máu.”

Ba chữ ấy rơi xuống.

Giống như một con dao cùn chém vào không khí.

Thẩm Tự Tắc đứng yên tại chỗ.

Tôi thấy ngón tay anh run rất nhẹ.

Nhưng anh vẫn cười.

“Các người diễn kịch cũng phải chọn kịch bản hợp lý một chút.”

“Tống Trăn Trăn bị ung thư máu?”

“Cô ta yêu bản thân như vậy, sợ đau như vậy, bị cảm thôi cũng muốn cả thế giới dỗ dành. Nếu thật sự bệnh nặng, cô ta đã sớm chạy đến trước mặt tôi khóc lóc cầu xin rồi.”

“Cô ta làm sao có thể im lặng mà chết?”

Tôi nhìn gương mặt anh.

Bỗng nhiên cảm thấy buồn cười.

Thẩm Tự Tắc, anh thật sự hiểu tôi sao?

Tôi đúng là sợ đau.

Tôi đúng là từng bị cảm cũng kéo áo anh bắt anh dỗ.

Nhưng sau này, khi kim truyền dịch chọc vào mu bàn tay đến sưng tím, khi tóc rụng từng nắm trong lòng bàn tay, khi thuốc hóa trị khiến tôi nôn đến không còn gì để nôn, tôi cũng không đi tìm anh.

Bởi vì tôi biết.

Anh hận tôi.

Tôi không thể để sự hận thù cuối cùng giúp anh sống tiếp cũng bị phá vỡ.

Cửa phòng bao bị đẩy ra.

Một người phụ nữ mặc váy công sở bước vào.

Là Lâm Nghiên, bạn thân cũ của tôi.

Cũng là người duy nhất trong đám bạn học năm đó không cắt đứt liên lạc với tôi.

Cô ấy nhìn Thẩm Tự Tắc.

Ánh mắt lạnh đến mức như phủ một tầng sương.

“Anh không tin?”

“Vậy tôi giúp anh tin.”

Cô đặt một tập tài liệu lên bàn.

Tờ đầu tiên là giấy chứng tử của tôi.

Tên: Tống Trăn Trăn.

Ngày mất: hai năm trước, ngày mười bảy tháng chín.

Nguyên nhân tử vong: suy đa tạng do bệnh bạch cầu giai đoạn cuối.

Thẩm Tự Tắc nhìn tờ giấy ấy.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Anh bỗng giơ tay hất tung toàn bộ tài liệu xuống đất.

“Giả.”

Lâm Nghiên cười lạnh.

“Anh vẫn y như ngày trước, chỉ tin thứ anh muốn tin.”

“Anh tin Trăn Trăn tố cáo anh.”

“Tin cô ấy vì muốn chia tay anh nên hại anh thân bại danh liệt.”

“Tin cô ấy sống sung sướng sau khi đẩy anh ra nước ngoài.”

“Tin cô ấy là kẻ độc ác nhất thế gian.”

“Vì như vậy anh mới có thể yên tâm nhận sự giúp đỡ của Giang Phù, yên tâm yêu người khác, yên tâm đứng trên cao nhìn xuống mắng cô ấy là vết nhơ trong đời anh.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...