Nhưng tại sao tim ta lại đập nhanh thế này?
09
Sáng sớm hôm sau, bà tử quản sự viện trước vội vã chạy đến gõ cửa.
Truyền lời của phụ thân ta, bắt ta lập tức ra chính đường bàn sự.
Ta bước qua bậu cửa chính đường, Khương Tuyết Doanh đang ngồi ngay ngắn trên ghế bành. Mặt ả trát một lớp phấn cực dày, miễn cưỡng che đi vết sưng đỏ.
Phụ thân ta ngồi ở ghế chủ vị, sắc mặt âm trầm đến cực điểm.
Trên bàn bày sẵn văn phòng tứ bảo, cùng một tờ giấy Tuyên Thành viết chi chít chữ.
Khương Tuyết Doanh hất cằm, nơi đáy mắt lộ ra sự tính toán thâm độc.
“Khương Nhân, ba năm qua ta là người đọc cho mi viết, mi chẳng qua chỉ là một con nha đầu chấp bút thay mà thôi.”
“Từng câu từng chữ trong thư đều là tâm ý của Khương Tuyết Doanh ta.”
“Con tiện tỳ mi tham lam vinh hoa phú quý, lén lút ăn bớt tiền thưởng của Thế tử, nay lại còn dám mạo nhận mối hôn sự này.”
Phụ thân ta cực kỳ phối hợp mà đập mạnh tay xuống bàn: “Đồ nghiệt chủng, còn không mau ký tên điểm chỉ vào bản nhận tội đi.”
“Nếu mi ngoan ngoãn điểm chỉ, thừa nhận là do mi đánh tráo trắng đen, ta còn có thể giữ cho mi cái thây toàn vẹn.”
Bản nhận tội? Ta có tội gì?
Ta nhìn chằm chằm vào tờ giấy trắng đen đảo lộn kia.
Một hình ảnh từ sâu trong ký ức chợt ùa về.
Mùa đông năm nương ta bệnh nặng, sốt cao không dứt. Ta quỳ trong tuyết xin xỏ nửa đêm mới cầu được một bát thuốc cứu mạng.
Khương Tuyết Doanh dẫn theo mấy nha hoàn đi ngang qua. Ả tung một cước đá lật bát thuốc đó. Nước thuốc nóng hổi hắt xuống tuyết, chớp mắt đã đóng thành những mảng băng vụn màu nâu. Ta điên cuồng cào lấy những mảng băng dưới đất, muốn đút cho nương ta uống.
Phụ thân ta đúng lúc bãi triều trở về. Lão chỉ nhìn lướt qua, rồi cực kỳ lạnh lùng bước qua chúng ta.
Lão nói, ngoại thất vốn là mạng tiện, hà tất phải lãng phí thuốc tốt, đừng có làm ồn đến lúc nghỉ ngơi của Đại tiểu thư.
Đêm hôm đó, nương ta trút hơi thở cuối cùng.
Nương bị ném ra bãi tha ma ngoài thành.
Ta đến một tấm bia cũng không có tiền lập cho nương, chỉ cắm một cây cọc gỗ, bên trên khắc một chữ “Khương”.
Hàng năm đến tiết Thanh Minh, Khương Tuyết Doanh đi tảo mộ tổ tông, rình rang rầm rộ, xe ngựa xếp dài nửa con phố. Ta chỉ có thể ngồi chồm hổm ở bãi tha ma, dựng lại cây cọc gỗ cho ngay ngắn, dập đầu ba cái rồi nói: “Nương, sang năm con nhất định sẽ dẫn nương rời khỏi nơi này.”
Bây giờ, bọn họ bắt ta nhận tội.
Bắt ta ký vào một tờ giấy, thừa nhận nương ta là tiện nhân, ta cũng là tiện nhân, mẹ con ta đáng bị ức hiếp, đáng chết ở xó xỉnh ngoài kia.
Dựa vào cái gì chứ?
Sự nhục nhã và lòng căm hận cuộn trào điên cuồng trong mạch máu. Dựa vào đâu ta phải nhận tội, dựa vào đâu mà vẫn phải bị bọn họ giẫm dưới chân?
Ta sải bước đi tới trước bàn. Vớ lấy tờ giấy nhận tội đó, xé nát bươm ngay trước mặt bọn họ.
Khương Tuyết Doanh giật mình đứng phắt dậy, chỉ thẳng tay vào mũi ta:
“Con tiện…”
Ta không để ả có cơ hội mở miệng. Trực tiếp bước lên một bước, bóp chặt cổ Khương Tuyết Doanh, hung hăng đẩy ngã ả xuống đất.
Phụ thân ta thất kinh, hô hoán gọi người.
Mấy tên gia đinh lực lưỡng xông vào cửa.
Ta không chút sợ hãi, đưa tay rút luôn cây trâm vàng trên đầu Khương Tuyết Doanh. Đuôi trâm sắc nhọn kề sát yết hầu ả.
Chỉ cần hơi dùng sức, là có thể xuyên thủng da thịt.
“Đứng im.” Giọng ta lạnh lẽo. “Kẻ nào dám tiến lên một bước, ta sẽ cho ả mất mạng ngay lập tức.”
Bọn gia đinh cứng đờ tại chỗ, không dám tiến lên. Phụ thân ta cuống cuồng giậm chân, chỉ vào ta chửi ầm lên:
“Mi điên rồi, nó là đích tỷ của mi, con súc sinh đại nghịch bất đạo này!”
Ta cười gằn, cây trâm trong tay lại ấn xuống một chút. Một giọt máu rỉ ra, trượt dọc theo chiếc cổ trắng ngần của Khương Tuyết Doanh.
Ả sợ đến mức run bần bật, nước mắt tuôn rơi lã chã.
“Cái thá gì là đích tỷ.”
“Đám người nhà họ Khương các người, một lũ ăn bánh bao tẩm máu người.”
“Mối hôn sự này là tự ta giành lấy từng nét bút một, số tiền đó là ta mang mạng sống ra đổi lấy.”
Chaporia
Bình Luận (0)