20px

Sau khi l/y hôn được 2 tháng, tôi gặp chồng cũ trong bệnh viện.

Anh ta cười lạnh: “Ốm đau một mình đến viện, giờ chẳng còn ai quan tâm em nữa rồi nhỉ?”

Tôi đưa tay vuốt bụng, liếc anh ta một cái:

“Ai nói tôi chỉ có một mình?”

Anh ta sững người:

“Con của tôi?”

Khi Lâm Vãn bước ra khỏi phòng siêu âm, hành lang bệnh viện rất đông người.

Một tay cô cầm phiếu kết quả, tay còn lại khẽ che bụng, cẩn thận len qua đám đông.

Thai đã hơn ba tháng.

Bụng vẫn chưa lộ rõ, nhưng bước chân cô đã vô thức chậm lại.

“Lâm Vãn?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

Cô khựng bước, cả người cứng đờ.

Giọng nói ấy cô quá quen thuộc.

Ba năm hôn nhân, nghe suốt ba năm.

Dù đã ly hôn hơn hai tháng, nhiều khi trong giấc mơ cô vẫn còn nghe thấy.

Lâm Vãn hít sâu một hơi rồi xoay người lại.

Lục Cảnh Sâm đứng cách cô chừng ba mét.

Anh mặc chiếc áo khoác đen được cắt may chỉnh tề, trên tay cầm một xấp giấy tờ, trông như cũng đến bệnh viện giải quyết công việc.

Bên cạnh anh còn có một cô gái trẻ mặc áo len màu hồng, khoác tay anh, đang tò mò đánh giá Lâm Vãn.

“Đúng là em thật.”

Khóe môi Lục Cảnh Sâm hơi nhếch lên.

Nụ cười mang theo ý vị khó đoán.

Lâm Vãn theo phản xạ gấp tờ kết quả lại, nhét vào túi xách.

“Lục Cảnh Sâm, trùng hợp quá.”

“Trùng hợp gì chứ? Anh đưa bạn gái đến khám.”

Anh cố tình nhấn mạnh hai chữ “bạn gái”, ánh mắt quét từ trên xuống dưới người cô.

“Còn em? Bị bệnh nên đến viện một mình à? Không còn ai chăm sóc nữa rồi sao?”

Người phụ nữ áo hồng bên cạnh bật cười, tựa đầu lên vai anh, giọng điệu ngọt ngào:

“Cảnh Sâm, đây là ai vậy?”

“Vợ cũ.”

Lục Cảnh Sâm nói hai chữ đó mà mí mắt cũng không thèm chớp.

Lâm Vãn cảm thấy trong bụng như có thứ gì đang cuộn lên.

Không phải nghén.

Là tức giận.

Cô nhớ tới tối hôm ký đơn ly hôn ba tháng trước.

Lục Cảnh Sâm ném cây bút trước mặt cô rồi nói:

“Lâm Vãn, nếu em còn chút tự trọng thì đừng quay lại cầu xin anh.”

Cô không cầu xin.

Cô ký tên.

Ngay trong đêm dọn khỏi căn nhà đã ở suốt ba năm.

Đến một chậu sen đá cũng không mang theo.

“Anh đang hỏi em đấy.”

Lục Cảnh Sâm bước tới hai bước, từ trên cao nhìn xuống.

“Một mình đến bệnh viện, đáng thương lắm nhỉ? Lúc nhất quyết đòi ly hôn chẳng phải mạnh miệng lắm sao?”

Người qua kẻ lại trong hành lang bắt đầu chú ý tới phía này.

Lâm Vãn ngẩng đầu nhìn anh.

Đột nhiên bật cười.

Cô rút tay khỏi túi xách, nhẹ nhàng đặt lên phần bụng còn chưa lộ rõ.

Giọng điệu hờ hững:

“Ai nói tôi chỉ có một mình?”

Lục Cảnh Sâm khựng lại.

Ánh mắt rơi xuống bàn tay cô đặt trên bụng.

Anh nhíu mày.

Sắc mặt thay đổi.

Giọng nói bất ngờ hạ thấp:

“Ý em là sao?”

“Ý trên mặt chữ.”

Lâm Vãn nghiêng đầu nhìn anh, cười nhàn nhạt.

Ánh mắt Lục Cảnh Sâm dán chặt lên bụng cô.

Yết hầu khẽ chuyển động.

Giọng nói bỗng trở nên căng thẳng:

“Con của tôi?”

Lâm Vãn không trả lời.

Chỉ cong môi cười rồi xoay người bỏ đi.

Bước chân cô không nhanh.

Nhưng rất vững vàng.

Phía sau lập tức vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Lục Cảnh Sâm đang gọi:

“Lâm Vãn! Đứng lại! Nói rõ cho anh!”

Lâm Vãn không quay đầu.

Cô đưa tay bấm thang máy.

Ngay khoảnh khắc cửa thang máy sắp khép lại, cô nhìn thấy Lục Cảnh Sâm đang chạy về phía này.

Biểu cảm trên mặt anh không biết là kinh ngạc hay thứ cảm xúc gì khác.

Cửa đóng lại.

Lâm Vãn dựa vào thành thang máy, thở dài một hơi.

Cúi đầu nhìn bụng mình.

Khẽ nói:

“Bé con à, người vừa rồi… sau này chẳng còn liên quan gì đến chúng ta nữa.”

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của Lục Cảnh Sâm.

“Lâm Vãn, đứa bé có phải con anh không?”

Lâm Vãn nhìn màn hình hai giây.

Không trả lời.

Trực tiếp nhét điện thoại lại vào túi.

Thang máy xuống tới tầng một.

Cô đi ra ngoài.

Lúc ngang qua sảnh bệnh viện, cô thấy mấy y tá ở quầy lễ tân đang tụm đầu bàn tán điều gì đó.

Cô không để ý.

Bước thẳng ra khỏi cửa lớn, gọi xe về căn hộ thuê của mình.

Căn hộ không lớn.

Chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách.

Nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ.

Lâm Vãn thay dép, lấy phiếu kết quả trong túi ra rồi ngồi xuống sofa đọc cẩn thận.

Mọi chỉ số đều bình thường.

Thai nhi phát triển tốt.

Cô mỉm cười.

Gấp phiếu lại, đặt vào ngăn kéo tủ đầu giường.

Trong ngăn kéo còn có một thứ khác.

Một tờ siêu âm nhàu nhĩ.

Ngày ghi trên đó là hơn hai tháng trước.

Kết quả viết:

“Thai trong tử cung khoảng sáu tuần.”

Đó là lần siêu âm được thực hiện trước khi cô ký đơn ly hôn một tuần.

Lâm Vãn chưa từng nói với Lục Cảnh Sâm.

Không phải cô không muốn nói.

Mà vì ngày ký đơn ly hôn, anh đã nói quá nhiều lời cay nghiệt.

Anh bảo cô là sao chổi.

Bảo rằng cưới cô ba năm là xui xẻo tám đời.

Bảo nếu không phải bố anh ép cưới, anh căn bản sẽ chẳng thèm nhìn cô lấy một lần.

Anh còn nói:

“Lâm Vãn, đi đi. Anh ở cạnh em thêm một giây cũng thấy phiền.”

Những lời đó.

Cô nhớ từng chữ một.

Vì thế tờ siêu âm kia cũng chưa từng được lấy ra.

Lâm Vãn đóng ngăn kéo lại.

Nằm xuống sofa, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Điện thoại lại rung.

Vẫn là Lục Cảnh Sâm.

“Lâm Vãn, đừng giả chết nữa. Trả lời câu hỏi của anh.”

Tiếp theo là tin nhắn thứ hai:

“Nếu em dám mang thai con anh rồi lén sinh nó ra, anh sẽ khiến em không yên đâu.”

Tin nhắn thứ ba:

“Nói đi!”

Nhìn ba dòng tin nhắn đó, Lâm Vãn bỗng thấy thật nực cười.

Đã ly hôn hai tháng.

Suốt hai tháng qua, anh chưa từng nhắn một tin, chưa từng gọi một cuộc.

Ngay cả thủ tục ly hôn cũng giao hết cho luật sư giải quyết.

Vậy mà bây giờ.

Chỉ vì một động tác đặt tay lên bụng của cô.

Anh đã sốt ruột đến mức này.

Lâm Vãn gõ hai chữ:

“Không phải.”

Gửi đi.

Sau đó tắt máy.

Tắt đèn.

Đi ngủ.

Sáng hôm sau, Lâm Vãn bị tiếng gõ cửa đánh thức.

Cô tưởng là nhân viên giao đồ ăn.

Vừa dụi mắt vừa đi mở cửa.

Cánh cửa mở ra.

Lục Cảnh Sâm đứng bên ngoài.

Anh mặc áo khoác cashmere màu xám đậm.

Tóc chải gọn gàng không một sợi rối.

Nhưng quầng thâm dưới mắt cho thấy anh đã thức trắng đêm.

Chiếc xe của anh đỗ dưới lầu.

Đầu xe còn đọng hơi sương.

“Làm sao anh biết tôi ở đây?”

Lâm Vãn cau mày.

“Tra được.”

Lục Cảnh Sâm trả lời như chuyện hiển nhiên, đẩy cô sang một bên định bước vào.

Lâm Vãn chắn ngay cửa.

“Xâm phạm chỗ ở trái phép, tôi có thể báo cảnh sát.”

Lục Cảnh Sâm cúi đầu nhìn cô.

Đột nhiên đưa tay đặt thẳng lên bụng cô.

Lâm Vãn lập tức gạt phăng tay anh.

Lùi lại hai bước.

Giọng nói lạnh hẳn:

“Anh làm gì vậy?”

“Anh làm gì à?”

Lục Cảnh Sâm nghiến răng.

Trong mắt hiện rõ tơ máu.

“Em nói ‘không phải’ là anh phải tin sao?”

“Lâm Vãn, anh hỏi em, rốt cuộc em có mang thai con anh hay không?”

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...