20px

Sau đó lấy từ túi áo vest ra một túi hồ sơ.

“Em xem cái này trước đi.”

Lâm Vãn không nhận.

“Là gì?”

“Em tự xem đi.”

Cô nhận lấy túi hồ sơ.

Mở ra.

Bên trong là một bản thỏa thuận giám định quan hệ cha con.

Cùng với một bản thỏa thuận quyền nuôi dưỡng.

Đọc xong.

Lâm Vãn nhét lại vào túi hồ sơ.

Rồi đưa trả cho anh.

“Ý gì đây?”

“Ý rất rõ ràng.”

Lục Cảnh Sâm nói.

“Nếu đứa bé trong bụng em là con anh.”

“Sau khi sinh ra sẽ làm xét nghiệm ADN.”

“Nếu xác nhận đúng là con anh.”

“Mỗi tháng anh sẽ trả cho em hai vạn tệ tiền cấp dưỡng.”

“Đứa bé thuộc về anh.”

“Em có thể đến thăm bất cứ lúc nào.”

“Nếu đứa bé không phải con anh thì sao?”

“Vậy em cứ xem như hôm nay anh chưa từng xuất hiện.”

Lâm Vãn nhìn gương mặt anh.

Đột nhiên cảm thấy vô cùng nực cười.

“Lục Cảnh Sâm.”

“Rốt cuộc anh lấy tư cách gì để đến đây thương lượng điều kiện với tôi?”

“Chúng ta đã ly hôn rồi.”

“Đứa bé có liên quan gì đến anh sao?”

“Có liên quan hay không không phải do em quyết định.”

Giọng nói của Lục Cảnh Sâm cũng lạnh xuống.

“Lâm Vãn, em nghĩ em lừa được anh sao?”

“Anh đã cho người điều tra hành tung của em.”

“Sau khi ly hôn hai tháng qua, em từng qua lại với ai, anh đều biết rõ.”

Tim Lâm Vãn khẽ hụt một nhịp.

Nhưng trên mặt vẫn không lộ ra điều gì.

“Vậy anh điều tra được gì?”

Lục Cảnh Sâm nhìn chằm chằm vào mắt cô.

“Không điều tra được gì cả.”

“Đó mới là vấn đề lớn nhất.”

“Sau khi ly hôn, em sống một mình.”

“Hầu như không ra ngoài.”

“Đến bệnh viện cũng chỉ đi hai lần.”

“Một lần là hai tháng trước.”

“Một lần là tuần trước.”

“Nếu em thật sự mang thai với người khác.”

“Ít nhất em cũng phải ngủ với người đó chứ?”

“Người đó đâu?”

Lâm Vãn tức đến bật cười.

“Vậy ý anh là gì?”

“Vì tôi chưa từng ngủ với người khác nên đứa bé nhất định là con anh?”

“Xét về mặt logic thì không sai.”

“Lục Cảnh Sâm, anh có phải quên rằng trên đời này còn có một phương pháp gọi là thụ tinh trong…”

Nói đến đây.

Cô đột nhiên dừng lại.

Không đúng.

Không thể nói tiếp được.

Nếu nói ra.

Chẳng khác nào thừa nhận mình đã thụ tinh nhân tạo.

Mà một khi Lục Cảnh Sâm truy hỏi nguồn tinh trùng.

Cô căn bản không giải thích nổi.

Lục Cảnh Sâm nheo mắt.

“Thụ tinh trong cái gì?”

“Không có gì.”

Lâm Vãn nuốt ngược những lời sắp nói xuống.

“Lục Cảnh Sâm, tôi nhắc lại lần nữa.”

“Tôi không mang thai.

“Nếu anh không tin.”

“Anh có thể đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra.”

“Được.”

Lục Cảnh Sâm lập tức tiếp lời.

“Đi ngay bây giờ.”

Lâm Vãn sững người.

Cô không ngờ anh lại đồng ý dứt khoát đến vậy.

“Được.”

Lâm Vãn nghiến răng.

“Đi thì đi.”

Hai người một trước một sau rời khỏi công ty.

Xe của Lục Cảnh Sâm đang đỗ ngay dưới lầu.

Lâm Vãn lên xe.

Ngồi ở hàng ghế sau.

Cố ý giữ khoảng cách với anh.

Lục Cảnh Sâm nhìn cô qua gương chiếu hậu.

Nhưng không nói gì.

Chỉ lặng lẽ khởi động xe.

Suốt quãng đường.

Không ai lên tiếng.

Bầu không khí trong xe ngột ngạt đến đáng sợ.

Ngột ngạt đến mức Lâm Vãn cảm thấy không khí như đông cứng lại.

Cô nhìn những hàng cây bên đường đang lùi nhanh ngoài cửa kính.

Ngón tay vô thức đặt lên bụng mình.

Cô không biết.

Lát nữa khi kết quả kiểm tra có rồi.

Cô phải tiếp tục duy trì lời nói dối này thế nào.

Chiếc xe dừng trước một bệnh viện tư nhân ở trung tâm thành phố.

Lục Cảnh Sâm đã hẹn bác sĩ từ trước.

Sau khi vào viện.

Lâm Vãn được đưa đi làm một loạt kiểm tra.

Siêu âm.

Xét nghiệm máu.

Xét nghiệm nước tiểu.

Làm đủ toàn bộ.

Mất bốn mươi phút.

Lúc ngồi ngoài phòng kiểm tra chờ kết quả.

Lòng bàn tay Lâm Vãn đã đầy mồ hôi.

Lục Cảnh Sâm ngồi đối diện.

Vắt chéo chân.

Mặt không cảm xúc.

Vừa xem điện thoại vừa chờ.

“Em đang căng thẳng?”

Đột nhiên anh hỏi.

“Không căng thẳng.”

Lâm Vãn đáp.

“Tay em đang run.”

Lâm Vãn lập tức nhét hai tay vào túi áo.

“Anh nhìn nhầm rồi.”

Một nữ y tá bước ra từ phòng kiểm tra.

Trên tay cầm tập kết quả.

Cô ta nhìn Lâm Vãn.

Lại nhìn Lục Cảnh Sâm.

Biểu cảm có chút kỳ lạ.

“Cô Lâm, anh Lục.”

“Kết quả đã có rồi.”

Nữ y tá đưa phiếu kết quả tới.

“Cô Lâm không mang thai.”

“Các chỉ số đều bình thường.”

Lâm Vãn ngây người.

Không mang thai?

Cô không mang thai?

Lục Cảnh Sâm nhận lấy phiếu kết quả.

Đọc từ đầu đến cuối một lượt.

Sắc mặt trở nên vô cùng khó đoán.

Anh đặt tờ kết quả trước mặt Lâm Vãn.

“Em tự xem đi.”

Lâm Vãn cầm lên.

Trên đó ghi rất rõ ràng:

Không phát hiện dấu hiệu mang thai.

Độ dày nội mạc tử cung bình thường.

Không thấy túi thai trong tử cung.

Đầu óc cô lập tức trống rỗng.

Cô mang thai.

Rõ ràng cô đang mang thai.

Tuần trước cô vừa siêu âm xong.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...