Cô thư ký dam dang của chồng tôi gửi đến một tấm ảnh khoe th//ân mang tính khiêu khích.
Ba giây sau khi nhìn thấy, tôi bình thản gửi in 100 bản và mang dán khắp công ty.
Trong ảnh, cô ta mặc bộ bi/ki/ni rất gợi cảm, ôm sát chồng tôi trên bãi biển Bali.
Hai người dựa vào nhau, nở nụ cười ngọt ngào đến chói mắt.
“Chị dâu à, người anh Hạo yêu là em.”
“Anh ấy sợ chị đau lòng nên bảo em đừng nói.”
“Nhưng thấy chị vẫn còn một mình tăng ca ở công ty, em thấy chị đáng thương quá.”
Tôi nhìn bức ảnh đúng ba giây.
Rồi bật cười.
Ngón tay khẽ lướt trên màn hình.
Tôi chuyển tiếp tấm ảnh đến tiệm in 24 giờ dưới tầng một.
Kèm theo một tin nhắn ngắn gọn:
“In màu giấy couche khổ A3, 100 bản.”
“Làm gấp. Một tiếng nữa tôi xuống lấy.”
Ông chủ tiệm in lập tức gửi lại biểu tượng OK.
Tôi đặt điện thoại sang một bên, tiếp tục xem số liệu dự án trên máy tính.
Tim không hề đập nhanh hơn.
Tay cũng không run.
Ngay cả trong lòng cũng không hề dậy lên chút gợn sóng nào.
Cảm giác như đang xử lý một lỗi hệ thống đã có sẵn phương án ứng phó từ trước.
Một tiếng sau.
Tôi lưu toàn bộ tài liệu.
Chấm công tan làm.
Cả tòa nhà vẫn sáng đèn.
Phòng thiết kế ở tầng tôi còn gần một nửa nhân viên đang tăng ca.
Thấy tôi đi ngang qua, mọi người đều cười chào:
“Chị Tô, vẫn chưa về à?”
“Ừ, vừa xong một hạng mục.”
Tôi đáp lại bình thản như mọi ngày.
Xuống đến tầng một.
Chồng ảnh đã được gói cẩn thận trong giấy kraft.
Từng tấm ảnh vẫn còn hơi ấm.
“Cô Tô, hàng cô đặt đây.”
“Cảm ơn anh Vương.”
Tôi thanh toán rồi ôm trọn một trăm bản ảnh A3 màu quay lại thang máy.
Tầng 17.
Phòng thiết kế.
Cửa thang máy vừa mở, tôi lập tức đi thẳng đến bảng thông báo.
Nơi đó vốn dán thông báo dự án mới cùng danh sách nhân viên xuất sắc.
Tôi gỡ từng tờ xuống.
Sau đó dán ảnh của Trần Hạo và Lâm Duyệt lên thay thế.
Một tấm.
Hai tấm.
Ba tấm.
Chẳng bao lâu sau, cả bảng thông báo đã bị phủ kín bởi chính bức ảnh đó.
Nhưng tôi vẫn chưa dừng lại.
Tôi bước sang phòng trà nước.
Máy pha cà phê dán một tấm.
Cửa tủ lạnh dán một tấm.
Ngay cả máy lọc nước cũng có phần.
Những đồng nghiệp đang tăng ca bắt đầu chú ý đến tôi.
Có người ló đầu ra nhìn, ánh mắt đầy khó hiểu.
Tôi không giải thích.
Cũng chẳng bận tâm.
Tôi đi tiếp đến văn phòng của Trần Hạo.
Bên ngoài treo tấm bảng:
“Giám đốc bộ phận”.
Tôi dán ngay ngắn bức ảnh bên dưới dòng chữ đó.
Tiếp theo là bàn làm việc của Lâm Duyệt.
Trên bàn có chiếc cốc màu hồng và một chiếc gương nhỏ.
Tôi dán thẳng bức ảnh lên mặt gương.
Số ảnh còn lại được tôi mang ra hành lang.
Dán từ đầu này đến đầu kia.
Từng tấm một.
Giống như đang phủ kín cả tầng bằng một loại quảng cáo đặc biệt.
Toàn bộ tầng 17.
Mọi ngóc ngách.
Đâu đâu cũng là gương mặt cười rạng rỡ của hai người họ.
Làm xong tất cả.
Tôi quay về bàn làm việc.
Cầm túi xách lên.
Tắt nguồn điện thoại.
Lặng lẽ nhìn nơi mình đã gắn bó suốt bảy năm lần cuối.
Rồi xoay người rời đi.
Không ngoảnh đầu.
Bước vào thang máy.
Đi thẳng ra sân bay.
Trần Hạo.
Món quà kỷ niệm ngày cưới tôi đã gửi đến anh rồi.
Còn anh và cô Lâm Duyệt của anh, cứ chậm rãi mà tận hưởng.
02
Chiếc taxi lao nhanh giữa đường cao tốc trong màn đêm.
Ngoài cửa kính, ánh đèn thành phố kéo dài thành những dải sáng mờ nhòe.
Tôi mở laptop.
Từ đầu đến cuối không hề đụng đến điện thoại.
Bởi tôi biết rõ hơn ai hết.
Lúc này, công ty chắc chắn đã náo loạn cả rồi.
3 giờ sáng, tôi thức dậy
3 giờ sáng, tôi thức dậy trong phòng chờ hạng thương gia ở sân bay.
Ngoài cửa kính sát đất, đường băng phủ một tầng sương mỏng.
Máy bay đậu yên lặng trong đêm, đèn tín hiệu nhấp nháy như những con mắt lạnh lùng đang nhìn xuống thành phố này.
Tôi mở mắt.
Cổ hơi mỏi vì ngủ dựa vào ghế quá lâu.
Nhưng đầu óc lại tỉnh táo đến đáng sợ.
Tôi đưa tay lấy laptop trên bàn nhỏ bên cạnh, mở máy.
Màn hình vừa sáng lên, hộp thư công việc đã hiện ra hơn một trăm email chưa đọc.
Nhóm chat nội bộ cũng nổ tung.
Không cần mở điện thoại, tôi vẫn đoán được bên trong có gì.
Nhưng tôi không vội.
Tôi rót một ly nước ấm từ bình giữ nhiệt, uống chậm rãi từng ngụm.
Sau đó mới đăng nhập vào tài khoản phụ trên máy tính.
Trong nhóm nội bộ phòng thiết kế, tin nhắn nhảy liên tục.
“Trời ơi, sáng mai mọi người đi làm nhớ chuẩn bị tinh thần.”
“Tầng 17 bị dán ảnh kín luôn rồi.”
“Là giám đốc Trần và thư ký Lâm thật hả?”
“Không phải hai người đó đi Bali công tác sao?”
“Công tác gì mặc đồ đi biển ôm nhau cười như chụp ảnh cưới vậy?”
“Chị Tô đáng sợ thật, một trăm bản A3 luôn…”
“Nhưng nói thật, dán vậy cũng đáng đời.”
Tôi nhìn vài dòng rồi tắt khung chat.
Lòng vẫn bình thản.
Không vui.
Không buồn.
Càng không có cảm giác chiến thắng.
Bảy năm yêu đương, năm năm hôn nhân.
Tôi từng nghĩ Trần Hạo là người đàn ông dù không lãng mạn, nhưng ít nhất có trách nhiệm.
Anh ta nói bản thân xuất thân bình thường, muốn đi lên bằng năng lực.
Tôi tin.
Tôi cùng anh ta tăng ca, cùng anh ta gánh nợ mua nhà, cùng anh ta từ một nhân viên nhỏ leo lên vị trí giám đốc bộ phận.
Năm đầu mới cưới, anh ta bệnh sốt cao, tôi thức trắng ba đêm chăm sóc.
Năm thứ hai, mẹ anh ta phẫu thuật, tôi bỏ một dự án lớn để về quê lo liệu.
Năm thứ ba, anh ta bị đối thủ trong công ty gài lỗi, tôi cầm toàn bộ tài liệu, một mình đối chiếu suốt bốn mươi tám tiếng để chứng minh anh ta trong sạch.
Năm thứ tư, anh ta được thăng chức.
Năm thứ năm, anh ta ôm thư ký ở Bali, còn để cô ta gửi ảnh đến khiêu khích tôi.
Nghĩ lại cũng buồn cười.
Tôi bỏ ra bảy năm, cuối cùng lại mua được một bài học rẻ mạt.
Có điều, tôi không phải kiểu phụ nữ sau khi bị phản bội sẽ khóc lóc hỏi:
“Vì sao anh đối xử với em như vậy?”
Tôi chỉ muốn hỏi một câu:
“Anh chuẩn bị trả giá thế nào?”
Đúng 3 giờ 15 phút.
Tôi mở ổ lưu trữ đám mây.
Bên trong có một thư mục tên là “Kỷ niệm ngày cưới”.
Tôi nhấp chuột.
Hơn ba mươi tập tin được sắp xếp ngay ngắn.
Ảnh Lâm Duyệt gửi tôi.
Tin nhắn khiêu khích.
Lịch trình công tác Bali của Trần Hạo.
Hóa đơn phòng nghỉ dưỡng năm sao.
Bản kê khai chi phí công tác.
Biên lai mua túi xách hàng hiệu đứng tên Lâm Duyệt nhưng thanh toán bằng thẻ phụ công ty.
Ảnh chụp màn hình camera khách sạn.
Email nội bộ chứng minh Trần Hạo lấy danh nghĩa khảo sát thị trường để xin ngân sách.
Và quan trọng nhất.
Bản ghi âm cuộc họp cách đây ba tuần.
Trong cuộc họp đó, Trần Hạo đã cố ý đẩy trách nhiệm rủi ro dự án “Lam Hải” sang tôi.
Anh ta nói:
“Tô Vãn phụ trách phần thiết kế lõi, nếu sau này có vấn đề, cô ấy phải chịu trách nhiệm chính.”
Khi đó, tôi ngồi ngay bên cạnh anh ta.
Chaporia
Bình Luận (0)