
Tôi sinh ra đã có khả năng nghe được tiếng lòng của đồ vật.
Giới Thiệu
Tôi sinh ra đã có khả năng nghe được tiếng lòng của đồ vật.
Cột điện trong khu dân cư lúc nào cũng càm ràm với tôi rằng lũ ch//ó hoang cứ thích tè lên người nó.
Thùng rác trong nhà vệ sinh ngày nào cũng than thân trách phận vì ph//ân quá nặng mùi.
Bồn cây trước cửa nhà cứ vài hôm lại gào lên vì bị người ta nhổ nước bọt lên người.
Chẳng hạn như lúc này đây, tại viện bảo tàng.
Vị Thái Đẩu của giới phục chế văn vật buồn bã lên tiếng:
“Haiz, mọi biện pháp đều đã thử qua rồi, tiếc là hư hại quá nặng, hoàn toàn không thể phục chế được nữa.
“Chỉ còn cách t//iêu h//ủy bằng lửa.”
Mọi người đồng loạt hít sâu một hơi lạnh.
Thế nhưng bên tai tôi lại giống như có ác quỷ đang gào thét.
“Biến đi! Cái thứ xấu xí gì mà cứ cố sống cố ch//ết dán lên người ta vậy!
“Bà đây muốn màu thiên thanh! Màu thiên thanh cơ!”
Tôi ôm lấy lồng ng//ực như sắp vỡ tung, vội bước lên phía trước hai bước rồi đưa lọ th//uốc nhuộm màu thiên thanh ra.
“À thì… hay là thử cái này xem sao?”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)