【Chương 6】
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong tình trạng toàn thân đau nhức như vừa bị ai đó tháo rời rồi lắp lại.
Vừa mở mắt, tôi đã bắt gặp ánh nhìn đầy ý cười của Cố Diễn.
Anh đã ăn mặc chỉnh tề từ lâu, vest giày hoàn hảo, bộ dạng nghiêm túc đàng hoàng đến mức chẳng ai có thể liên tưởng tới dáng vẻ mất kiểm soát của anh tối qua.
“Dậy rồi à?”
Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi.
“Bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi, dậy ăn một chút nhé.”
Tôi hừ nhẹ một tiếng, xoay người quay lưng lại với anh.
Hiện tại tôi chẳng muốn nhìn mặt anh chút nào.
Cả người đau mỏi như bị xe tải nghiền qua, đến nhúc nhích cũng lười.
“Không dậy nổi sao?”
Anh rõ ràng biết đáp án nhưng vẫn cố tình hỏi.
Tôi chôn mặt vào gối, giọng đầy oán trách:
“Còn không phải tại anh à.”
Anh bật cười khẽ.
Sau đó kéo cả người lẫn chăn của tôi vào lòng.
“Ừ, là lỗi của anh.”
Giọng anh dịu dàng hiếm thấy.
“Vậy để anh đút em ăn nhé?”
“Không cần!”
Tôi lập tức từ chối.
Ai muốn chơi cái trò xấu hổ đó chứ.
Tôi vùng vẫy thoát khỏi vòng tay anh rồi chậm chạp lê vào phòng tắm.
Nhìn người phụ nữ trong gương với đôi môi hơi sưng cùng quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt, tôi thật sự không muốn nhìn thêm lần thứ hai.
Đây đâu còn là thỏ trắng ngoan ngoãn nữa.
Rõ ràng là hậu quả của việc buông thả quá mức.
Vừa đánh răng, tôi vừa âm thầm mắng Cố Diễn trong lòng cả trăm lần.
Đồ cầm thú lịch thiệp.
Đồ bại hoại mang gương mặt quân tử.
Mãi một lúc lâu sau tôi mới xuống lầu.
Cả nhà họ Cố đã ngồi đông đủ bên bàn ăn.
Nhìn thấy tôi, mẹ Cố lập tức tươi cười vẫy tay.
“Hiểu Hiểu, lại đây nào. Mau nếm thử bánh bao nước dì Vương làm xem, ngon lắm đấy.”
Tôi đỏ mặt bước tới, ngồi xuống cạnh Cố Diễn.
Không hiểu sao luôn có cảm giác mọi người đang âm thầm quan sát mình.
Đặc biệt là Cố Nhiên.
Ánh mắt cô ấy gần như chẳng hề che giấu.
“Hiểu Hiểu.”
Cô ấy cười gian xảo.
“Tối qua ngủ ngon không?”
Tôi suýt nữa bị sặc sữa.
Ngủ ngon sao?
Tôi có thể nói thật là không được không?
Tôi có thể tố cáo anh trai cô ấy là cầm thú được không?
Cuối cùng chỉ đành miễn cưỡng cười.
“Khá… khá ổn.”
“Vậy là tốt rồi.”
Nụ cười của Cố Nhiên càng thêm đáng nghi.
“Xem ra chất lượng phục vụ của anh tớ khiến cậu rất hài lòng.”
Tôi: “……”
Tôi thật sự muốn nhét nguyên cái bánh bao vào miệng cô ấy.
Ngược lại, Cố Diễn vẫn cực kỳ bình tĩnh.
Anh thong thả ăn sáng như thể chủ đề vừa rồi chẳng liên quan gì đến mình.
Sau bữa sáng, anh chuẩn bị tới công ty.
“Anh đưa em đi cùng.”
Anh quay sang nói với tôi.
Tôi ngơ ngác.
“Đưa tôi đi đâu?”
“Em là nhà thiết kế mà.”
Anh nhìn tôi.
“Đã về nước rồi, chẳng lẽ không định tìm việc?”
“Tôi…”
Thực ra tôi vẫn chưa nghĩ xong.
Ban đầu tôi chỉ định về thăm mẹ vài ngày rồi quay lại nước ngoài.
Ai ngờ lại bị anh kéo vào tình huống này.
Toàn bộ kế hoạch đều bị đảo lộn.
“Không cần nghĩ nữa.”
Anh như nhìn thấu suy nghĩ của tôi.
“Anh đã sắp xếp rồi.”
“Từ khi nào?”
Tôi trợn mắt.
“Đến công ty anh làm việc.”
Tôi: “?”
“Cố Diễn, anh đừng có quá đáng!”
Tôi nghiến răng hạ thấp giọng.
“Trong hợp đồng đâu có điều khoản này!”
“Đúng là không có.”
Anh thản nhiên thừa nhận.
“Nhưng hợp đồng có ghi rõ bên B phải xuất hiện bất cứ khi nào bên A cần.”
Anh nhướng mày.
“Em ở ngay công ty anh thì lúc nào anh cũng tìm được em. Rất tiện.”
Tôi nghẹn lời.
Người này đúng là đã nghiên cứu từng chữ trong hợp đồng.
“Nhưng chuyên ngành của tôi là thiết kế nội thất.”
Tôi cố gắng phản kháng lần cuối.
“Công ty anh làm tài chính.”
“Ai nói không liên quan?”
Anh bình thản đáp.
“Văn phòng tầng cao nhất sắp sửa lại toàn bộ. Dự án này giao cho em.”
Tôi: “……”
Được thôi.
Người có tiền là người có quyền phát biểu.
Thế là tôi cứ mơ mơ màng màng bị anh đóng gói mang đến công ty.
Tập đoàn Cố thị là doanh nghiệp đứng đầu thành phố A.
Tòa nhà trụ sở nằm ngay khu trung tâm sầm uất nhất.
Đứng dưới tòa nhà chọc trời ấy, tôi bỗng cảm thấy mình nhỏ bé như hạt cát.
Cố Diễn nắm tay tôi đi thẳng vào lối đi VIP rồi bước lên thang máy riêng dành cho tổng giám đốc.
Trong không gian kín chỉ có hai người.
Tôi nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, bất giác cảm thấy mọi chuyện thật khó tin.
Ba ngày trước, tôi vẫn còn là người bỏ trốn vì sợ đối mặt với tình cũ.
Ba ngày sau, tôi đã đường hoàng bước vào đế chế thương nghiệp của anh.
Cuộc đời đúng là xoay chuyển nhanh đến chóng mặt.
Thang máy dừng ở tầng cao nhất.
Cửa vừa mở ra, một người phụ nữ đeo kính gọng vàng lập tức bước tới.
Cô ấy ăn mặc chỉn chu, khí chất sắc sảo và cực kỳ chuyên nghiệp.
“Chào buổi sáng, Cố tổng.”
Nhìn thấy tôi, cô ấy hơi ngạc nhiên nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh.
“Vị này là?”
“Lâm Hiểu.”
Cố Diễn đáp.
“Nhà thiết kế trưởng mới được công ty mời về. Dự án cải tạo văn phòng tổng giám đốc do cô ấy phụ trách.”
Anh dừng một chút rồi nói tiếp:
“Từ hôm nay, quyền hạn của cô ấy ở đây ngang với tôi.”
Ánh mắt nữ thư ký thoáng dao động.
Nhưng rất nhanh cô ấy đã khôi phục nụ cười chuyên nghiệp.
“Chào cô Lâm. Tôi là Trần Tĩnh, thư ký trưởng của Cố tổng. Nếu cô cần bất cứ điều gì, cứ trực tiếp tìm tôi.”
“Chào cô.”
Tôi hơi ngượng ngùng gật đầu.
Văn phòng của Cố Diễn lớn đến mức khoa trương.
Bức tường kính sát đất gần như bao trọn toàn bộ cảnh sắc thành phố A.
Xa hoa.
Nhưng lạnh lẽo.
Rất giống chính con người anh.
“Chỗ này giao cho em.”
Cố Diễn chỉ quanh văn phòng.
“Muốn sửa thế nào cũng được.”
“Ngân sách bao nhiêu?”
Bệnh nghề nghiệp của tôi lập tức phát tác.
“Không giới hạn.”
Anh đáp nhẹ như không.
Tôi lập tức hít sâu một hơi.
Đúng là thế giới của người giàu.
Từ khoảnh khắc ấy, tôi bắt đầu mong chờ dự án này thật sự.
Những ngày sau đó, tôi gần như dồn toàn bộ tâm sức vào công việc.
Đo đạc.
Lên ý tưởng.
Chỉnh sửa bản vẽ.
Chọn vật liệu.
Bận tới mức chân không chạm đất.
Cố Diễn cũng chẳng nhàn rỗi hơn.
Mỗi ngày đều kín lịch họp và tài liệu.
Dù cùng ở một không gian nhưng thời gian trò chuyện của chúng tôi không nhiều.
Phần lớn thời gian, tôi ngồi bên này vẽ bản thiết kế.
Còn anh ở phía bên kia họp trực tuyến.
Thỉnh thoảng anh sẽ ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt chuyên chú mà dịu dàng.
Tôi cũng sẽ mỉm cười đáp lại rồi tiếp tục công việc của mình.
Cảm giác ấy rất kỳ lạ.
Giống như hai bánh răng vận hành độc lập.
Không làm phiền nhau.
Nhưng lại ăn khớp hoàn hảo.
Yên bình.
Và đầy ăn ý.
Chiều hôm đó, tôi đang gọi điện trao đổi với bên thi công.
Cửa văn phòng đột nhiên bị đẩy mạnh.
Một người phụ nữ mặc bộ Chanel tinh xảo, đi giày cao gót bước vào.
Cô ta nhìn thấy tôi thì hơi khựng lại.
Sau đó cau mày.
“Cô là ai?”
“Vì sao lại ở văn phòng của Cố tổng?”
Giọng điệu mang theo sự dò xét và kiêu ngạo.
Tôi còn chưa kịp trả lời.
Ánh mắt cô ta đã rơi lên bản thiết kế trên bàn.
“À.”
Cô ta bật cười khinh thường.
“Nhà thiết kế mới sao?”
“Ai cho cô lá gan động vào văn phòng của Cố tổng?”
Tôi nhíu mày.
Rất không thích thái độ đó.
“Cố tổng giao dự án này cho tôi phụ trách.”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Cố tổng?”
Cô ta bật cười như vừa nghe chuyện hài.
“Đừng đùa nữa.”
“Văn phòng của anh ấy trước giờ đều do tôi quyết định. Cô là gì mà dám nhúng tay?”
Tôi đang định lên tiếng thì Cố Diễn bước ra khỏi phòng họp.
Nhìn thấy người phụ nữ kia, lông mày anh lập tức nhíu lại.
“Tô Phi.”
Giọng anh lạnh đi.
“Sao cô lại tới đây?”
Người phụ nữ tên Tô Phi lập tức đổi sắc mặt.
Giọng nói mềm mại hơn hẳn.
“A Diễn, em nghe nói anh định sửa văn phòng nên tới xem thử.”
Cô ta vừa nói vừa tiến lại gần.
“Sao anh lại tìm một người thiếu chuyên nghiệp như vậy? Nhỡ làm hỏng văn phòng của anh thì sao?”
Nói xong còn muốn khoác tay anh một cách thân mật.
Nhưng Cố Diễn bình tĩnh tránh đi.
“Chuyện của tôi không cần cô xen vào.”
Giọng anh lạnh đến mức khiến nhiệt độ trong phòng như giảm xuống vài độ.
“Lâm Hiểu là nhà thiết kế trưởng do tôi đích thân mời về.”
“Tôi hoàn toàn tin tưởng năng lực của cô ấy.”
Sắc mặt Tô Phi lập tức trở nên khó coi.
Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ghen ghét.
“A Diễn, cô ta rốt cuộc là ai?”
“Tại sao anh lại bảo vệ cô ta như vậy?”
“Cô ấy là ai không liên quan đến cô.”
Cố Diễn đi thẳng tới cạnh tôi.
Ngay trước mặt Tô Phi, anh kéo tôi vào lòng.
“Cô chỉ cần nhớ một điều.”
“Từ nay về sau tránh xa cô ấy ra.”
“Nếu không, đừng trách tôi không nể tình.”
Nói xong, anh quay sang bảo vệ đứng ngoài cửa.
“Mời cô Tô ra ngoài.”
“Sau này nếu không có sự đồng ý của tôi, không được phép để cô ấy bước vào công ty.”
Mặt Tô Phi lúc trắng lúc đỏ.
Cô ta không dám tin nhìn anh.
Đôi mắt cũng đỏ hoe.
“A Diễn…”
“Vì cô ta mà anh đối xử với em như vậy sao?”
Nhưng Cố Diễn chẳng buồn nhìn thêm lần nào nữa.
Anh trực tiếp ôm tôi quay người bước vào phòng nghỉ.
Bên ngoài vẫn còn vang lên tiếng cãi vã cùng tiếng bảo vệ khuyên can.
Không lâu sau, mọi thứ trở lại yên tĩnh.
Tôi dựa vào lòng anh, vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn.
“Cô ấy là ai vậy?”
Tôi nhỏ giọng hỏi.
“Một người không quan trọng.”
Anh đáp rất hờ hững.
“Ồ.”
Tôi gật đầu.
Không hỏi thêm nữa.
Nhưng trong lòng cũng đoán được đôi chút.
Có lẽ đây là một trong những người từng theo đuổi anh.
Hơn nữa quan hệ giữa hai nhà chắc hẳn không tệ.
Nếu không anh sẽ không nói câu “nể tình”.
Không hiểu vì sao.
Trong lòng tôi bỗng thấy hơi khó chịu.
“Ghen à?”
Cố Diễn cúi đầu nhìn tôi, khóe môi thấp thoáng ý cười.
“Không có.”
Tôi kiên quyết phủ nhận.
“Còn cãi.”
Anh đưa tay bóp nhẹ má tôi.
“Yên tâm đi.”
“Anh và cô ta chưa từng có quan hệ gì.”
“Cô ta là con gái của đồng đội cũ của bố anh. Từ nhỏ đã thích bám theo anh. Anh vẫn luôn xem cô ta như em gái.”
Anh khẽ thở dài.
“Trước đây anh nghĩ cô ta biết điểm dừng.”
“Không ngờ lại làm ra những chuyện như thế.”
“Sau này anh sẽ không để cô ta xuất hiện làm phiền em nữa.”
Nghe anh giải thích xong, cảm giác khó chịu trong lòng tôi lập tức tan biến.
Thì ra là tôi suy nghĩ quá nhiều.
Tôi vòng tay ôm lấy eo anh, vùi mặt vào ngực anh, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Em mới chẳng thèm để ý đến cô ta.”
“Được rồi.”
Anh bật cười đầy chiều chuộng.
“Em không quan tâm cô ta.”
“Em chỉ quan tâm đến anh thôi.”
Lần này tôi không phản bác.
Bởi vì anh nói đúng.
Trên thế giới này, người tôi để tâm nhất chỉ có anh.
Và người duy nhất tôi muốn để tâm đến…
Cũng chỉ có anh.
Chaporia
Bình Luận (0)