“Em đi đâu rồi? Tối qua… anh không lợi dụng lúc em say, em đừng sợ. Anh chỉ là… thật sự rất thích em, muốn chăm sóc em.”
Tôi rối như tơ vò, nhìn màn hình rất lâu mà không trả lời.
Không lâu sau, bài đăng lại cập nhật.
Từng câu từng chữ đều là giằng xé và quyết tâm:
“Tối qua cô ấy hẹn tôi uống rượu để giải tỏa. Tôi không nhịn được mà hôn cô ấy. Tôi biết là sai, tôi biết không nên, nhưng tôi không kiểm soát được. Gã đàn ông kia không xứng với cô ấy. Tôi đã quyết định rồi, tôi sẽ cướp cô ấy khỏi hắn, để họ ly hôn.”
“Bước đầu tiên, để hắn biến mất khỏi tầm mắt cô ấy.”
Tim tôi giật thót.
Giây tiếp theo, trong nhóm gia đình hiện lên một loạt tin nhắn kêu gào của anh trai:
“Cứu mạng! Sếp bọn tôi điên rồi! Trực tiếp điểm danh tôi đi công tác tỉnh khác, một đi là nửa năm!!”
“tôi mới cưới mà!!”
Tôi nhìn điện thoại, cả người chết lặng.
Trò đùa… hình như đã đi quá xa rồi.
6、
Còn chưa kịp nghĩ ra nên làm gì, Ngôn Thâm lại hẹn tôi gặp mặt.
Quán bar anh chọn ánh đèn rất tối, nhưng cảm xúc trong mắt anh lại sáng đến mức khiến người ta giật mình.
“Tối qua em không sao chứ?”
Anh không nói thì thôi, vừa nhắc là tôi lại nhớ đến nụ hôn tối qua.
Nhưng sự im lặng của tôi trong mắt anh lại trở thành nỗi tổn thương đang cố nhẫn nhịn.
“Tần Thiển, đừng tự lừa mình nữa.”
Giọng anh hạ rất thấp, từng chữ đều gõ vào tim tôi, “Loại đàn ông đó, có gì đáng để em lưu luyến? Anh ta không thương em, không trân trọng em, ngay cả cơm em nấu cũng chẳng buồn ăn, để em dầm mưa, để em chịu ấm ức, để em một mình gánh chịu.”
Tim tôi loạn nhịp, chỉ có thể cắn răng tiếp tục diễn:
“Nhưng… ly hôn đâu phải chuyện nói là làm. Em đã kết hôn rồi, dù thế nào cũng không thể nói bỏ là bỏ.”
Anh đột ngột nắm lấy tay tôi, lực không mạnh, nhưng mang theo sự kiên định không cho phép giãy ra.
“Vậy em nói cho anh, anh ta rốt cuộc có gì tốt?”
“Đàn ông chẳng phải đều như vậy sao?” Tôi cố ý nói với vẻ tê liệt và cam chịu.
Ngôn Thâm bỗng bật cười, nụ cười vừa chua xót vừa đau đớn.
Anh hơi nghiêng người, ánh mắt trực diện nhìn thẳng vào tôi, mang theo sự quyết liệt đến mức liều lĩnh.
“Vậy em nhìn anh đi, anh không giống vậy.”
“Nụ hôn hôm qua, em dám nói em không có chút cảm giác nào với anh sao?”
Tim tôi co lại, theo bản năng muốn né tránh.
Nhưng anh không lùi, giọng trầm xuống như đã hạ quyết tâm:
“Anh nhìn ra được, em cũng thích anh. Nhưng anh không thể làm kẻ thứ ba. Nếu em không chịu ly hôn, vậy sau này… chúng ta đừng gặp nhau nữa.”
Tôi đột ngột ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt anh.
Trong đó có tổn thương, có không cam lòng, có tình cảm bị kìm nén đến cực hạn, còn có một chút cố chấp mà tôi không đọc nổi.
Tôi bị anh nhìn đến hoảng loạn, gần như bỏ chạy.
Hiểu lầm do chính tay tôi tạo ra, tình cảm do chính tôi khơi dậy, giờ tất cả quấn chặt vào nhau, không gỡ ra được nữa.
Nhưng khi chạm vào vành tai đang nóng bừng của mình, tôi biết rất rõ.
Tôi không còn đang diễn nữa.
Tôi thật sự thích anh rồi.
Thích người vì “thương vợ của người khác” mà trở nên cố chấp điên cuồng, âm thầm bảo vệ, thậm chí chấp nhận mang tiếng xấu như Ngôn Thâm.
Bây giờ đến lượt tôi hoảng rồi.
Tôi không biết phải nói thật với anh thế nào, cũng không biết khi anh biết sự thật sẽ tức giận, bật cười, hay là hoàn toàn không để ý đến tôi nữa.
Vừa về đến nhà, điện thoại rung lên.
Là bài đăng kia lại cập nhật.
Từng câu từng chữ đều là giằng xé và sụp đổ:
“Tôi bảo cô ấy ly hôn, đi theo tôi.
Cô ấy không đồng ý.
Cô ấy nói, đàn ông chẳng phải đều như vậy sao.
Tôi hỏi cô ấy, có phải không có chút cảm giác nào với tôi không.
Chaporia
Bình Luận (0)