Con tàu hơi chòng chành, đứng mãi khiến tôi không thoải mái, nên tôi lặng lẽ ngồi xổm xuống.
Qua rất lâu, đám người trên boong dường như cũng đã chơi mệt, bèn nói muốn chơi chuyền hoa gõ trống, có hai bông hoa cùng chuyền, đến tay ai thì người đó phải hôn, nếu không thì sẽ bị đẩy xuống biển.
Tôi chán nản chơi theo mấy vòng, nam nữ có mặt ở đây đều là dân chơi, bất kể chuyền trúng đồng giới hay khác giới, ai nấy đều hôn không chút do dự.
Lại qua vài vòng nữa, không ngờ bông hoa lại rơi vào tay tôi và Tống Thanh Vân.
Những người có mặt đều biết tôi là do Tống Thanh Vân đưa tới, thế là lần lượt hò hét đòi hôn kiểu Pháp.
Tống Thanh Vân đi đến trước mặt tôi, nhướng mày, ý tứ rõ ràng không thể rõ ràng hơn, anh muốn tôi chủ động hôn anh.
Nói thật, suốt khoảng thời gian này, chúng tôi vẫn duy trì quan hệ bạn trai bạn gái, nhưng chuyện thân mật nhất cũng chỉ dừng ở nắm tay mà thôi.
Lời này nói ra có lẽ còn bị người khác cười.
Nhưng nhìn dáng vẻ thản nhiên của Tống Thanh Vân, tôi đột nhiên nhớ đến cảnh anh vừa ôm người khác khi nãy, cộng thêm lúc này con tàu lại chòng chành không nhanh không chậm một cái, tôi không nhịn được, lập tức lao đến bên thùng rác ở góc boong, nôn đến trời đất quay cuồng.
Khi tôi ngẩng đầu lên lần nữa, xung quanh đã im phăng phắc.
Mọi người nhìn nhau, ánh mắt qua lại đánh giá giữa tôi và Tống Thanh Vân.
Tống Thanh Vân chỉ đứng yên tại chỗ, nhìn tôi chằm chằm, vẻ mặt khó đoán.
Có người nhỏ giọng hỏi: “Phải, phải phạt Tống thiếu sao?”
Người bên cạnh lườm hắn một cái, thấp giọng nói: “Cậu muốn chết à?”
Nghe vậy, tôi vội vàng chạy tới nói: “Là lỗi của tôi, đều là lỗi của tôi, không liên quan gì đến Tống Thanh Vân, tôi tự nhảy.”
Nói rồi, tôi vượt qua lan can, nhảy xuống ngay.
“Tô Vãn——!!”
Tôi chỉ nghe Tống Thanh Vân gọi một tiếng, sau đó cả người liền rơi thẳng xuống nước, tiếng nước lập tức át hết mọi âm thanh khác, tôi chẳng nghe thấy gì nữa.
Đến khi tôi cố sức đạp tay đạp chân ngoi lên khỏi mặt nước thì chỉ thấy Tống Thanh Vân đỏ hoe cả mắt, trợn trừng nhìn tôi chằm chằm, như thể cực kỳ tức giận.
Mọi người luống cuống tay chân ném áo phao cho tôi, đợi tôi được kéo lên rồi, Tống Thanh Vân mới từ từ đi đến bên cạnh tôi, hỏi: “Tô Vãn, em giỏi, em thật giỏi.”
Anh vừa mở miệng, giọng nói có chút run rẩy, tôi đoán anh bị lạnh, bèn cười đùa nói: “Tống Thanh Vân, tôi mà ốm thì phải thêm tiền đấy.”
Anh im lặng nhìn tôi một lúc, đột nhiên nói: “Tôi tặng em một căn nhà.”
Tôi lập tức cười ôm quyền nói: “Cảm ơn sếp!”
“Rồi thì, quan hệ của chúng ta, kết thúc từ hôm nay.”
Tôi sững người.
Tống Thanh Vân quay đầu đi, gió biển thổi tung tóc mái trước trán anh ra đôi chút, để lộ nửa bên sườn mặt rất đẹp.
Hóa ra… chỉ đến hôm nay thôi sao.
Tôi nhìn anh, trong lòng có chút mất mát.
Biết thế lúc nãy khi muốn nôn thì cố nhịn thêm một chút, như vậy, vào ngày cuối cùng này, ít ra tôi còn có thể giữ lại cho mình đôi chút ký ức tốt đẹp.
7
Sau khi xuống thuyền, Tống Thanh Vân đúng hẹn tặng tôi một căn nhà trị giá năm triệu, sau đó thì không còn liên lạc với tôi nữa.
Tôi ôm điện thoại, tâm trí lơ đãng chờ mấy ngày, chờ đến lại là cuộc gọi từ bệnh viện.
Mẹ tôi sắp không qua khỏi rồi.
Hồi còn trẻ, bà bị người ta đánh đập giữa đường, đánh hỏng cả cơ thể, mấy cơ quan nội tạng đều tổn thương nghiêm trọng.
Tôi không trả nổi chi phí ghép tạng, chỉ có thể nghĩ cách gom tiền, để bệnh viện cầm cự mạng sống cho bà.
Dẫu bà có nghìn vạn điều không tốt, nhưng cuối cùng bà vẫn là mẹ tôi, tôi không thể mắt mở trừng trừng nhìn bà chết ngay trước mặt mình.
Nhờ phúc của Tống Thanh Vân, cuối cùng tôi cũng sắp xếp được cho mẹ mình thay thận, nhưng phản ứng thải ghép quá nghiêm trọng, đến khi tôi chạy tới bệnh viện, bà trông còn gầy trơ xương hơn cả tháng trước.
Chaporia
Bình Luận (0)