12

Đến sinh nhật chị gái tôi.

Anh rể chuẩn bị tổ chức một bữa tiệc sinh nhật long trọng cho chị.

Anh bảo tôi và Tống Tự Ngôn đều phải về nhà.

Triệu Lâm Lâm biết chuyện nên cũng đi cùng.

Máy bay hạ cánh thì đã hơn mười hai giờ đêm.

Anh rể đích thân tới đón.

Vì nhà họ Triệu và nhà họ Tống nằm ở hai hướng hoàn toàn khác nhau, hơn nữa ngày mai Triệu Lâm Lâm cũng sẽ tham dự tiệc sinh nhật, nên anh rể dứt khoát đưa cô ấy về nhà họ Tống nghỉ lại một đêm.

Những dòng bình luận lập tức xuất hiện.

【Tối nay nam chính âm u sẽ lén vào phòng nữ chính đấy.】

【Bao nhiêu ghen tuông tích tụ mấy ngày nay sắp bùng nổ rồi.】

【Hóng quá đi mất!】

Tôi quay mặt nhìn ra ngoài cửa kính xe.

Trong lòng rối như tơ vò.

Tóm lại là rất khó chịu.

Về tới nhà họ Tống, tôi lập tức lên lầu trở về phòng.

Tắm rửa xong liền leo lên giường.

Nhưng trằn trọc mãi vẫn không ngủ được.

Đầu óc cứ suy nghĩ lung tung.

Cuối cùng tôi phải uống một viên melatonin mới mơ màng thiếp đi.

Đó là một giấc ngủ cực kỳ bất an.

Trong mơ có một chú chó nhỏ cứ đuổi theo cắn tôi.

Dù tôi khóc đến mức nào, nó cũng không chịu buông.

Khi tỉnh dậy, toàn thân tôi đã đẫm mồ hôi.

Tôi đi tắm lại một lần nữa rồi mới xuống lầu ăn sáng.

Trên bàn ăn.

Triệu Lâm Lâm nhìn chằm chằm vào cổ tôi.

“Chị à, chị bị muỗi cắn sao?”

Tôi khó hiểu nhìn cô ấy.

Triệu Lâm Lâm lấy điện thoại chụp cổ tôi một tấm rồi đưa sang.

Tôi nhìn ảnh.

Quả thật không giống vết muỗi cắn cho lắm.

Nhưng tôi cũng chẳng bận tâm.

“Chắc vậy thôi.”

Đúng lúc ấy, bình luận lại xuất hiện.

【Có ai xem được đoạn tối qua không? Sao tôi bị đen màn hình vậy?】

【Tôi cũng không xem được.

【+1】

【Nhưng nhìn vẻ mặt mãn nguyện của nam chính là biết tối qua tâm trạng rất tốt.】

Tôi vô thức ngẩng đầu.

Tống Tự Ngôn vừa chạy bộ trở về.

Cậu ấy ngồi xuống đối diện tôi.

Ánh mắt tôi bất giác dừng lại trên vết xước đỏ nơi cổ cậu ấy.

13

Tiệc sinh nhật của chị tôi được tổ chức tại một biệt thự ở ngoại ô.

Sau bữa sáng, mọi người cùng xuất phát.

Tôi ngồi chung xe với Triệu Lâm Lâm và Tống Tự Ngôn.

Tống Tự Ngôn ngồi ghế phụ.

Tôi và Triệu Lâm Lâm ngồi phía sau.

Từ lúc lên xe, Triệu Lâm Lâm vẫn luôn cúi đầu nhắn tin với ai đó.

Trông có vẻ rất vui.

Thỉnh thoảng còn bật cười thành tiếng.

Tôi liếc nhìn Tống Tự Ngôn phía trước.

Cậu ấy dường như chẳng có phản ứng gì.

Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên.

Là tin nhắn của Lục Trạch bàn chuyện ở đài phát thanh.

Tôi cúi đầu trả lời.

Chẳng bao lâu sau, tiếng lòng quen thuộc lại vang lên bên tai.

【Cô ấy lại nhắn tin với hắn.】

【Phiền quá.】

【Phiền chết mất.】

【Không nhịn nổi nữa rồi.】

Người này phản ứng chậm thật đấy.

Xe vừa dừng lại, tôi lập tức là người đầu tiên bước xuống.

Tên câm nào đó trên xe hôm nay ồn ào quá mức.

Trong biệt thự.

Tôi ngồi trên sofa tiếp tục trò chuyện với Lục Trạch.

Triệu Lâm Lâm cũng ngồi xuống cạnh tôi.

Còn Tống Tự Ngôn đứng cách đó không xa.

Ánh mắt cậu ấy cứ như vô tình mà lại cố ý, luôn hướng về phía chúng tôi.

Bình luận liên tiếp hiện lên.

【Nữ chính cứ tiếp tục kích thích nam chính đi nào. Tầng hầm của biệt thự này đã chuẩn bị sẵn rồi đó~】

【Nam chính rõ ràng đã sắp chạm đến giới hạn chịu đựng. Nhìn tay anh ấy siết chặt kìa.】

【Trời ơi, khí chất âm u của nam chính sắp tràn cả màn hình rồi!】

【Mau hành động đi! Mau lên!】

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...