16

【Cái này… đây là kiểu trả thù gì vậy? Tôi hơi không hiểu.】

【Yếu ớt hỏi một câu, đây có phải là đang tán tỉnh không?】

【Lầu trên đừng nói linh tinh! Nam chính rất ghét nữ phụ, sao có thể chứ!】

【Tôi lại hiểu rồi! Đây là đang làm nhục nữ phụ. Ai bảo trước đây cô ta quyến rũ nam chính, nam chính để cô ta lẳng lơ cho đủ!】

Tôi không chọn.

Tống Tự Ngôn thấy vậy lại lấy điện thoại ra gõ:

【Vậy để tôi chọn thay chị.】

Cậu ấy cầm một chiếc váy ôm hông màu đen đưa cho tôi.

Lần trước tôi mặc chiếc váy đó đi bar.

Tôi không nhận, nhíu mày nhìn cậu ấy.

“Tôi không mặc!”

Cậu ấy khẽ cười một tiếng, thong thả lấy điện thoại ra gõ chữ.

【Vậy muốn tôi giúp chị mặc?】

Cậu ấy mở chiếc còng đang khóa tay tôi vào đầu giường.

Tôi vừa thoát khỏi còng tay.

Lập tức vung tay tát cậu ấy một cái.

“Cút ra!”

Tống Tự Ngôn hơi nghiêng đầu, trên mặt không có biểu cảm gì.

Nhưng tôi nghe thấy tiếng lòng của cậu ấy.

【Chẳng ngoan chút nào.】

Tôi lập tức cứng người, không dám cử động nữa.

Nhìn thấy phản ứng của tôi, cậu ấy cũng ngẩn ra.

Sau đó chậm rãi gõ ra một dòng chữ:

【Vậy không thay nữa.】

Nhưng nghe thấy tiếng lòng của cậu ấy, tôi nào còn dám kích thích cậu ấy.

Vì vậy tôi bĩu môi, tự mình thay đồ.

Tống Tự Ngôn nhìn tôi, ánh mắt trầm xuống.

Tôi chưa kịp phản ứng.

Cậu ấy đã hôn tới.

Bộ quần áo đó trên người tôi chưa mặc được đến một phút.

Đã bị cởi xuống.

Bình luận hiện lên:

【Sao lại không xem được nữa rồi?】

【Cứu mạng, nam chính và nữ phụ rốt cuộc đang làm gì vậy?】

【Chắc chắn là đang hành hạ nữ phụ rồi!】

17

Tôi tỉnh dậy trong vòng tay Tống Tự Ngôn.

Cả người sạch sẽ, còn đã được thay đồ ngủ.

Trong đầu lóe lên những hình ảnh điên cuồng tối qua.

Tống Tự Ngôn quỳ bên dưới tôi.

Lần này đến lần khác hôn tôi, lần này đến lần khác lấy lòng tôi.

Mặt tôi lập tức đỏ bừng.

Tôi vừa động đậy, Tống Tự Ngôn đã tỉnh.

Cậu ấy ôm tôi rất chặt.

Tôi vỗ vào tay cậu ấy.

“Nới ra một chút, tôi không thở nổi!”

Lúc này cậu ấy mới thả lỏng một chút.

Điện thoại đột nhiên vang lên.

Cậu ấy đứng dậy nghe máy.

Tôi nghe thấy giọng Triệu Lâm Lâm ở đầu dây bên kia.

Tống Tự Ngôn cúi đầu nhìn tôi một cái, mở cửa tầng hầm đi ra ngoài.

Rõ ràng cậu ấy thích Triệu Lâm Lâm.

Vậy tại sao tối qua lại làm những chuyện đó với tôi?

Khóe mắt tôi nhìn thấy chìa khóa bên cạnh.

Có lẽ vừa rồi Tống Tự Ngôn đi quá vội nên quên mang đi.

Mắt tôi sáng lên, vội vàng cầm chìa khóa mở xích chân.

Tùy tiện khoác một món đồ.

Tôi chạy về phía cửa tầng hầm.

Vừa đến cửa.

Tống Tự Ngôn mở cửa bước vào.

Tôi lùi lại mấy bước, lùi đến cạnh bàn.

Cậu ấy lạnh mặt tiến lại gần tôi.

Đầu óc tôi nóng lên, cầm gạt tàn trên bàn đập vào đầu cậu ấy.

Máu chảy dọc theo má cậu ấy.

Cậu ấy ôm đầu, loạng choạng một cái.

Tôi nhân cơ hội chạy đi.

Khi chạy đến cửa, tôi nghe thấy tiếng lòng của cậu ấy.

【Cô ấy không cần mình nữa.】

【Cô ấy không cần mình nữa.】

【Cô ấy không cần mình nữa.】

Tôi quay đầu nhìn lại, mới phát hiện cậu ấy khóc.

Tôi không chịu nổi ánh mắt đó.

Quay người nhanh chóng rời đi.

Trong gara.

Tôi đang chuẩn bị khởi động xe rời đi thì bình luận hiện lên:

【Trời ơi, nam chính chảy nhiều máu quá.】

【Cảm giác nam chính sắp ngất rồi.】

【Nam chính sẽ không chết ở đây chứ?】

Tim tôi run lên.

Cuối cùng vẫn gọi điện cho anh rể.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...