20px

“Cố tiên sinh, chúng tôi là Đội xử lý tai nạn thuộc Cảnh sát giao thông thành phố.”

“Đây không phải diễn kịch.”

“Thi thể của cô Giang Niệm hiện đã được chuyển đến nhà xác tầng hầm hai của Bệnh viện số Một thành phố.”

“Pháp y đang tiến hành khám nghiệm ban đầu. Mong ngài nhất định phải đến ký xác nhận trong vòng một giờ.”

Nói xong.

Đối phương dứt khoát cúp máy.

Tiếng tút dài trong ống nghe khiến Cố Trạch Sâm càng thêm bực bội.

Cũng càng thêm bất an.

Anh nhìn chằm chằm vào màn hình đã tối đen.

Lông mày nhíu chặt.

“Anh Trạch Sâm, sao vậy?”

“Chị lại giận dỗi nữa sao?”

Cố Tiêu Tiêu dịu giọng hỏi.

Cố Trạch Sâm không trả lời.

Anh đứng bật dậy.

Vơ lấy áo khoác.

“Tiêu Tiêu, em nghỉ ngơi trước đi.”

“Anh đi xử lý chút việc.”

“Rất nhanh sẽ quay lại.”

Bước chân anh vẫn vững vàng như cũ.

Thậm chí lúc đóng cửa còn cố tình nhẹ tay.

Nhưng anh không đợi thang máy.

Mà trực tiếp đẩy cửa lối thoát hiểm.

Từ khu phòng VIP tầng cao nhất xuống tầng hầm hai.

Anh đi hết mười phút.

Ánh đèn nơi hành lang nhà xác trắng bệch đến chói mắt.

Từng luồng gió lạnh tràn qua cửa thông gió.

Mang theo mùi phoóc-môn nồng nặc pha lẫn mùi khét cháy.

Trợ lý Lâm đã đứng đợi ở cửa từ lâu.

Sắc mặt trắng như tờ giấy.

Vừa nhìn thấy Cố Trạch Sâm.

Hai chân anh ta mềm nhũn.

Suýt nữa quỳ sụp xuống đất.

“Cố tổng…”

“Giang Niệm đâu?”

Cố Trạch Sâm cắt ngang.

“Bảo cô ta cút ra gặp tôi.”

Môi trợ lý Lâm run rẩy.

Anh ta giơ tay chỉ về cánh cửa sắt của phòng lưu thi thể đang khép hờ.

“Phu… phu nhân ở bên trong.”

6

Cố Trạch Sâm lạnh mặt.

Sải bước đẩy tung cửa sắt.

Giữa căn phòng.

Trên chiếc xe đẩy bằng thép không gỉ.

Phủ một tấm vải trắng.

Phần chính giữa của tấm vải.

Đã bị máu đỏ sẫm thấm ướt.

Loang thành một vòng tròn chói mắt.

Một vị pháp y đang cầm bảng ghi chép đứng bên cạnh.

Thấy Cố Trạch Sâm bước vào.

Ông xác nhận lại thân phận.

“Ngài là Cố tiên sinh phải không?”

“Xin hãy xác nhận danh tính người đã mất.

Pháp y kéo một góc tấm vải trắng lên.

Ánh mắt Cố Trạch Sâm rơi xuống.

Ngay sau đó.

Hơi thở của anh hoàn toàn ngưng trệ.

Đó là một thi thể đã bị thiêu cháy đến mức không còn nhận ra diện mạo.

Mái tóc đã cháy thành tro.

Da mặt bị than hóa trên diện rộng.

Thậm chí không còn nhìn ra ngũ quan ban đầu.

Cả cơ thể co rút lại một vòng lớn.

Giống như một xác khô bị cưỡng ép ghép lại với nhau.

Chỉ có thanh thép xuyên qua lồng ngực kia.

Vẫn dựng đứng một cách chói mắt.

Trên những đường ren hoen gỉ.

Còn vương lại máu thịt đã khô.

Ánh mắt Cố Trạch Sâm chăm chú nhìn bàn tay buông thõng bên mép tấm vải trắng.

Bàn tay ấy đã bị thiêu cháy đến mức chỉ còn lại bộ xương đen sạm.

Ở ngón áp út.

Vẫn mắc chặt một chiếc nhẫn kim cương đã biến dạng.

Đó là chiếc nhẫn cầu hôn.

Bốn năm trước.

Chính tay anh đeo lên cho Giang Niệm.

Đồng tử Cố Trạch Sâm co rút dữ dội.

Anh đưa tay ra.

Muốn chạm vào chiếc nhẫn ấy.

Nhưng khi đầu ngón tay chỉ còn cách chưa đầy một centimet.

Lại như bị bỏng.

Đột ngột rụt về.

“Không thể nào.”

Anh lẩm bẩm.

Giọng nói vẫn bình tĩnh.

Thậm chí còn mang theo vài phần chắc chắn.

“Đây không phải Giang Niệm.”

“Giang Niệm sợ đau nhất.”

“Lúc cắt rau bị đứt tay một chút cũng khóc nửa ngày.”

“Cô ấy làm sao chịu nổi vết thương như thế này được.”

Anh quay đầu.

Nhìn về phía trợ lý Lâm.

“Đi điều tra.”

“Xem là ai đang phối hợp với cô ta diễn vở kịch này.”

Cuối cùng trợ lý Lâm cũng không chịu đựng nổi nữa.

Anh ta ôm mặt bật khóc.

“Cố tổng!”

“Đó chính là phu nhân mà!”

“Lúc đội cứu hỏa phá dỡ xe, tôi đứng ngay bên cạnh nhìn thấy hết…”

“Phu nhân bị thanh thép đó ghim chặt trên ghế ngồi…”

“Bị thiêu sống đến ch/e/t mà!”

Cơ thể Cố Trạch Sâm đột ngột lảo đảo.

Anh lùi về sau một bước.

Lưng đập mạnh vào bức tường lạnh ngắt.

Vị pháp y bước tới.

Đưa ra một túi vật chứng trong suốt.

“Cố tiên sinh.”

“Đây là thứ được tìm thấy trong tay còn lại của người đã mất.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...