Lục Dao thở dài.
“Dù sao tớ cũng chẳng quản nổi cậu.”
“Nhưng cậu nghĩ kỹ rồi chứ?”
“Nghĩ kỹ rồi.”
“Biết mình phải làm gì chưa?”
“Biết rồi.”
“Vậy thì được.”
Sau khi cúp máy.
Tôi đứng ở ngã tư chờ đèn đỏ.
Trên nóc tòa nhà văn phòng đối diện là một màn hình quảng cáo điện tử khổng lồ.
Một bản tin đang được phát đi phát lại.
“Dự án bất động sản thương mại lớn nhất thành phố – Trung tâm Hoa Thành – sắp chính thức khởi công.”
“Đơn vị đầu tư là một công ty cổ phần cực kỳ kín tiếng.”
Tên công ty chỉ lướt qua trong chớp mắt.
Tôi cúi đầu.
Nhìn lớp sơn trắng trên vạch qua đường dưới chân mình.
Đèn xanh sáng lên.
Tôi bước tiếp.
Ngày thứ sáu.
Tiệc gia đình nhà họ Cố.
Danh nghĩa là ăn mừng Tập đoàn Cố vừa trúng một dự án mới.
Nhưng thực chất.
Đó là lễ đăng cơ của Tô Uyển Ninh.
Tôi được thông báo phải có mặt.
Buổi sáng.
Tiền Mỹ Hoa ném một tin nhắn vào nhóm gia đình:
“Tối nay sáu giờ rưỡi, nhà cũ họ Cố.”
“Tất cả đều phải đến.”
Nhà cũ họ Cố là một căn biệt thự ba tầng có sân riêng.
Người ở đó quanh năm là bà nội của Cố Cảnh Thâm.
Năm nay bà đã tám mươi hai tuổi.
Sức khỏe vẫn rất tốt.
Trong cả nhà họ Cố.
Bà là người duy nhất chưa từng nặng lời với tôi.
Khi tôi tới nơi.
Phòng khách đã ngồi kín hơn chục người.
Gia đình bác cả.
Gia đình chú hai.
Cùng vài họ hàng xa mà tôi chẳng nhớ nổi tên.
Tô Uyển Ninh ngồi bên cạnh Cố Cảnh Thâm.
Trên người mặc chiếc váy đỏ nổi bật.
Đôi hoa tai ngọc trai trên tai cô ta.
Chính là món trang sức Tiền Mỹ Hoa mua hồi đầu năm.
Năm tôi mới kết hôn.
Bà từng nói sẽ tặng nó cho tôi.
Sau đó lại đổi ý.
“Chưa quyết định sẽ cho ai.”
Rồi cất đi.
Không ngờ hôm nay lại xuất hiện trên tai Tô Uyển Ninh.
Tôi tìm một góc khuất rồi ngồi xuống.
Không ai chào hỏi tôi.
Hoặc có lẽ…
Tất cả mọi người đều nhìn thấy tôi.
Chỉ là không ai muốn mở lời.
Đến lúc khai tiệc.
Cố Cảnh Thâm đứng dậy nâng ly.
“Hôm nay có hai chuyện vui.”
“Thứ nhất là chúc mừng công ty ký thành công dự án mới.”
“Thứ hai…”
Anh ta quay đầu nhìn Tô Uyển Ninh.
Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người khác buồn nôn.
“Tôi muốn chính thức giới thiệu với mọi người một người.”
“Đây là Tô Uyển Ninh.”
“Sau này sẽ là người nhà họ Cố.”
Cả bàn ăn lập tức im phăng phắc.
Mọi ánh mắt đều đảo qua đảo lại giữa cô ta và tôi.
Bác cả của Cố Cảnh Thâm đặt đũa xuống.
Ho khan một tiếng.
“Cảnh Thâm.”
“Ý cháu là sao?”
“Cháu và Niệm Khanh đang làm thủ tục ly hôn.”
“Không lâu nữa sẽ chính thức ra tòa.”
Giọng anh ta nhẹ nhàng như đang thông báo ngày mai được nghỉ phép.
“Hôm nay nói trước với mọi người.”
“Đỡ phải giải thích từng người một.”
Tô Uyển Ninh lập tức đứng dậy.
Cúi đầu với cả bàn.
“Chào các bác, các cô chú.”
“Cháu là Tô Uyển Ninh.”
“Sau này mong được mọi người quan tâm giúp đỡ.”
Tiền Mỹ Hoa là người đầu tiên vỗ tay.
Sau đó mới có vài tiếng vỗ tay lác đác vang lên.
Không ai nhìn tôi.
Hoặc nói chính xác hơn.
Ai cũng đang lén nhìn tôi.
Nhưng không ai dám đối diện trực tiếp.
Chỉ có bà nội ở góc phòng.
Bà đặt tách trà xuống.
Nhìn tôi một cái.
Bà không vỗ tay.
“Cảnh Thâm.”
Giọng bà không lớn.
Nhưng cả căn phòng đều yên tĩnh lại.
“Niệm Khanh vẫn còn đang ngồi ở đây.”
“Làm như vậy… không hợp quy củ.”
Cố Cảnh Thâm bật cười.
“Bà nội.”
“Thời đại khác rồi.”
“Niệm Khanh cũng đồng ý ly hôn mà.”
Anh ta nhìn sang tôi.
“Đúng không, Niệm Khanh?”
Hơn mười đôi mắt cùng lúc đổ dồn về phía tôi.
Tôi đặt đôi đũa xuống.
Giọng nói bình thản không gợn sóng.
“Đúng vậy.”
“Tôi đồng ý.”
Môi bà nội khẽ động.
Dường như muốn nói thêm điều gì đó.
Nhưng cuối cùng chỉ thở dài.
Rồi nhấp một ngụm trà.
Tô Uyển Ninh lập tức chớp lấy cơ hội.
Cô ta đi tới bên cạnh bà nội.
Ngồi xuống.
Thân mật khoác lấy cánh tay bà.
“Bà nội.”
“Để cháu rót trà cho bà.”
“Sau này cháu sẽ chăm sóc bà.”
Bà nội không rút tay ra.
Nhưng cũng không đáp lại.
Chỉ lặng lẽ nhìn tôi thêm một lần nữa.
Trong ánh mắt ấy có điều gì đó rất lạ.
Không phải thương hại.
Mà giống như…
Không hiểu nổi.
Không hiểu vì sao tôi lại bình tĩnh đến vậy.
Bữa cơm đi được nửa chừng.
Vợ của chú hai lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh tôi.
Bà ta hạ thấp giọng.
“Niệm Khanh à.”
“Đừng buồn quá.”
“Chuyện của đám trẻ bây giờ.”
“Người lớn chúng ta cũng không quản nổi.”
“Sau này nếu có khó khăn gì.”
“Cứ tìm thím hai.”
Tôi nhìn bà ta một cái.
Tháng trước.
Chính bà ta còn nhờ tôi tìm chuyên gia bệnh viện để khám bệnh.
Tôi giúp bà ta sắp xếp xong.
Đến một câu cảm ơn cũng không có.
“Cảm ơn thím hai.”
“Không có gì.”
Bà ta cười cười.
Chaporia
Bình Luận (0)