“Không xuất hiện trong báo cáo tài chính chính thức.”

“Khoản còn lại là dự án bất động sản du lịch hợp tác với phía Hoa Nam năm ngoái.”

“Hiện đã bỏ dở.”

Tôi cầm bút.

Đánh dấu vài nét trên giấy.

“Nếu cộng tất cả lại.”

“Giá trị thực tế của Tập đoàn Cố chênh lệch bao nhiêu so với giá trị công bố?”

“Ước tính thận trọng.”

“Giá trị thật chỉ khoảng bốn mươi phần trăm.”

“Có nghĩa là nhìn bên ngoài là một miếng thịt béo.”

“Nhưng bên trong sáu phần là xương và nước.”

Tôi khẽ cười.

“Trên thỏa thuận ghi rõ toàn bộ tài sản thuộc về Cố Cảnh Thâm.”

“Vậy toàn bộ khoản lỗ và nợ cũng thuộc về anh ta.”

“Đúng vậy, đại tiểu thư.”

“Chỉ cần cô ký từ bỏ mọi quyền lợi.”

“Những khoản nợ đó sẽ hoàn toàn không liên quan đến cô.”

Tôi đặt cây bút xuống.

“Còn một việc nữa.”

“Dự án Trung tâm Hoa Thành bắt đầu đấu thầu đơn vị thi công vào tháng sau đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Tập đoàn Cố có tham gia không?”

“Chắc chắn có.”

“Đây là dự án lớn nhất thành phố năm nay.”

“Tất cả các công ty bất động sản tầm trung đều đang nhắm tới.”

“Tỷ lệ họ trúng thầu bao nhiêu?”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

“Nếu không có tác động bên ngoài.”

“Với năng lực hiện tại và mức giá họ đưa ra.”

“Họ có khoảng sáu mươi phần trăm cơ hội.”

“Nhưng nếu có người tiếp xúc với bên chủ đầu tư trước…”

“Tôi hiểu rồi.”

Tôi cắt ngang.

“Tạm thời đừng động vào.”

“Đợi tôi ký xong thỏa thuận đã.”

“Đã rõ.”

“Đại tiểu thư còn chỉ thị gì khác không?”

“Không.”

“Vậy tôi xin phép cúp máy.”

Người phụ nữ dừng một chút.

“Ông chủ có một câu muốn tôi chuyển lại cho cô.”

“Câu gì?”

“Ông ấy nói…”

“Làm rất tốt.”

“Không hổ là con gái của bố.”

Ngón tay tôi siết chặt chiếc điện thoại.

Rất lâu sau mới từ từ buông lỏng.

Ngoài cửa sổ.

Màn đêm đen đặc.

Từ căn phòng nhỏ tầng ba chỉ nhìn thấy bức tường của tòa nhà đối diện.

Tôi nhắm mắt lại.

Ba ngày nữa.

Tôi sẽ ký tên.

Ngày ký thỏa thuận.

Là một ngày nắng đẹp.

Cố Cảnh Thâm cố tình chọn phòng họp lớn nhất tại trụ sở Tập đoàn Cố.

Anh ta nói:

“Để luật sư tiện làm chứng.”

Nhưng tôi biết.

Anh ta muốn tất cả mọi người đều nhìn thấy.

Nhìn thấy Thẩm Niệm Khanh ra đi tay trắng.

Nhìn thấy tôi chật vật đến mức nào.

Khi tôi bước vào.

Trong phòng họp đã có năm người ngồi sẵn.

Cố Cảnh Thâm ngồi chính giữa.

Bên phải là Tô Uyển Ninh.

Bên trái là Tiền Mỹ Hoa.

Hai luật sư ngồi ở hai đầu bàn.

Bản thỏa thuận dày cộp được trải ngay trước mặt họ.

Tất cả đều đang chờ tôi.

Chờ tôi đặt bút ký xuống.

Cũng chính là chờ ngày họ ngã từ trên cao xuống.

Ngoài hành lang phòng họp.

Qua lớp kính trong suốt.

Tôi có thể nhìn thấy nhân viên phòng Kế hoạch và phòng Hành chính đang giả vờ bận rộn.

Nhưng ánh mắt của họ đều không ngừng liếc về phía này.

Lâm Khả Bình đứng ở góc xa nhất.

Cúi đầu.

Không dám nhìn tôi.

“Ngồi đi.”

Cố Cảnh Thâm khẽ giơ tay.

Chỉ vào chiếc ghế trống duy nhất phía đối diện bàn họp.

Tôi bước tới.

Bình thản ngồi xuống.

Hôm nay Tô Uyển Ninh ăn diện rất kỹ.

Bộ vest màu vàng nhạt khiến cô ta trông dịu dàng hơn thường ngày.

Tay cô ta đặt trên mặt bàn.

Ngón áp út đeo một chiếc nhẫn kim cương.

Tôi nhận ra ngay.

Đó là chiếc nhẫn Cố Cảnh Thâm mua vào dịp kỷ niệm một năm ngày cưới.

Khi ấy anh ta nói mua tặng tôi.

Sau đó lại cất trong két sắt ở phòng ngủ.

Tháng trước tôi phát hiện nó biến mất.

Hóa ra…

Nó đang nằm trên tay Tô Uyển Ninh.

“Bắt đầu đi.”

Cố Cảnh Thâm nhìn về phía luật sư.

Luật sư đẩy bản thỏa thuận tới trước mặt tôi.

Lật thẳng đến trang cuối cùng.

“Cô Thẩm.”

“Xin vui lòng xác nhận nội dung thỏa thuận rồi ký tên tại đây.”

“Theo nội dung hợp đồng.”

“Toàn bộ tài sản chung sau hôn nhân thuộc quyền sở hữu của ông Cố Cảnh Thâm.”

“Cô Thẩm tự nguyện từ bỏ mọi quyền phân chia tài sản.”

Tô Uyển Ninh cuối cùng cũng không nhịn được.

Cô ta hạ thấp giọng.

Chỉ để tôi nghe thấy.

“Nghèo đến mức ngay cả lòng tự trọng cũng mất rồi.”

“Còn giả vờ thanh cao cái gì nữa?”

Tôi không nhìn cô ta.

Chỉ lặng lẽ cầm bản thỏa thuận lên.

Lật từng trang.

Từ trang đầu tiên.

Cho đến trang cuối cùng.

Tiền Mỹ Hoa mất kiên nhẫn.

“Còn nhìn cái gì nữa?”

“Cô xem cả tuần rồi còn chưa đủ sao?”

“Tôi muốn xác nhận lại một lần.”

Cố Cảnh Thâm khẽ nhíu mày.

Nhưng cũng không ngăn cản.

Ngón tay tôi dừng lại ở trang thứ bảy.

Danh sách tài sản.

Từng hạng mục trên đó tôi đều đã thuộc nằm lòng.

Mục nào là thật.

Mục nào là giả.

Mục nào nhìn qua có vẻ đáng giá.

Nhưng thực chất bên dưới toàn là hố sâu và nợ nần.

Danh sách này giống như một hộp quà được gói cực kỳ đẹp mắt.

Chỉ đến lúc mở ra.

Mới phát hiện bên trong hoàn toàn trống rỗng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...