“Cậu sẽ biết.”
Lục Dao nhìn tôi chằm chằm suốt năm giây.
Cuối cùng ngả người ra ghế.
Thở hắt một hơi dài.
“Được.”
“Tớ đợi.”
“Nhưng cậu nhớ cho kỹ.”
“Nếu xảy ra chuyện gì.”
“Người đầu tiên phải gọi là tớ.”
“Nếu không gọi cho tớ…”
“Tớ tuyệt giao với cậu.”
Tôi bật cười.
“Nhất định sẽ gọi.”
“Ngoắc tay.”
Tôi đưa ngón út ra.
Móc ngoéo với cô ấy.
Lục Dao tiếp tục ăn sách bò.
Vừa ăn vừa lẩm bẩm.
“Người ta nói sách bò phải nhúng bảy lên tám xuống mới ngon.”
“Cậu cũng giống sách bò vậy.”
“Nhìn bề ngoài chẳng có gì đặc biệt.”
“Nhưng nhúng kỹ mới biết là hàng xịn hay hàng dở.”
Tôi bị cô ấy chọc đến bật cười.
Đã rất lâu rồi.
Tôi mới cười thoải mái như vậy.
Cuối cùng.
Cố Cảnh Thâm cũng tra được một ít thông tin.
Không phải thân phận ông chủ của Đầu tư Cẩm Huy.
Mà là một thương vụ gần đây của họ.
Anh ta bỏ ra số tiền không nhỏ.
Mua được một tin tức từ người trong cuộc.
Tuần trước.
Đầu tư Cẩm Huy đã thâu tóm một công ty quản lý bất động sản quy mô nhỏ.
Bề ngoài.
Công ty đó chẳng đáng giá bao nhiêu.
Nhưng nó có một thứ cực kỳ quan trọng.
Hợp đồng quản lý tòa nhà trụ sở của Tập đoàn Cố.
“Bọn họ mua một công ty quản lý bất động sản để làm gì?”
Tô Uyển Ninh vừa lục tìm son môi trong túi xách.
Vừa thờ ơ hỏi.
Cố Cảnh Thâm không trả lời ngay.
Anh ta nhìn chằm chằm vào bản báo cáo trên bàn.
Một cảm giác bất an không tên.
Đang từng chút một lan ra trong lòng.
Bởi vì anh ta biết rất rõ.
Một công ty như Đầu tư Cẩm Huy…
Sẽ không bao giờ làm chuyện vô nghĩa.
Mỗi bước đi của đối phương.
Đều giống như đang chuẩn bị cho một đòn chí mạng tiếp theo.
“Em biết cái gì chứ?”
Giọng Cố Cảnh Thâm cực kỳ khó chịu.
“Công ty quản lý tòa nhà đó đang nắm toàn bộ hệ thống hậu cần của trụ sở chúng ta.”
“Điện nước.”
“An ninh.”
“Bãi đỗ xe.”
“Bảo trì thiết bị.”
“Nếu họ muốn giở trò…”
“Chỉ cần động tay động chân ở mấy khâu này thôi cũng đủ gây ra vô số phiền phức.”
“Vậy anh mua lại là được mà.”
Tô Uyển Ninh vừa tô son vừa nói.
“Người ta không bán.”
“…”
Tô Uyển Ninh cảm thấy câu chuyện này quá nhàm chán.
Cô ta khép nắp son lại.
“Cảnh Thâm.”
“Anh đừng căng thẳng quá.”
“Chẳng qua chỉ là một công ty nhỏ đang nhắm vào anh thôi.”
“Họ có thể mạnh đến đâu chứ?”
“Chờ một thời gian nữa.”
“Anh xử lý thứ cần xử lý.
”
“Lo lót thứ cần lo lót.”
“Chẳng phải sẽ ổn thôi sao?”
Cố Cảnh Thâm nhìn cô ta một cái.
Trước đây.
Anh ta từng cảm thấy Tô Uyển Ninh thẳng thắn, đơn thuần.
Bây giờ.
Anh ta chỉ cảm thấy…
Cô ta thật sự chẳng hiểu gì cả.
“Không hiểu thì đừng nói.”
Sắc mặt Tô Uyển Ninh lập tức sầm xuống.
“Anh nổi nóng với em làm gì?”
“Em có đắc tội gì với cái công ty Đầu tư Cẩm Huy đó đâu?”
“Em không đắc tội?”
Cố Cảnh Thâm đột nhiên đứng bật dậy.
Giọng nói cao hẳn lên.
“Kể từ ngày ký xong thỏa thuận ly hôn là bắt đầu xảy ra chuyện.”
“Em chưa từng nghĩ chuyện này liên quan tới ai sao?”
“Liên quan tới ai?”
“Thẩm Niệm Khanh.”
Tô Uyển Ninh ngẩn người mất một giây.
Sau đó bật cười.
Tiếng cười đầy vẻ khinh thường.
“Thẩm Niệm Khanh?”
“Cô ta?”
“Cảnh Thâm, anh sốt rồi à?”
“Một người phụ nữ nghèo đến tiền thuê nhà còn không có.”
“Có thể làm ra chuyện lớn như thế sao?”
“Anh đánh giá cô ta quá cao rồi.”
Cố Cảnh Thâm há miệng định phản bác.
Nhưng nghĩ kỹ lại.
Tô Uyển Ninh nói không sai.
Thẩm Niệm Khanh thì có bản lĩnh gì?
Nhưng cảm giác bất an ấy…
Vẫn quanh quẩn trong lòng anh ta.
Giống như một cái gai.
Không nhổ ra được.
Tối hôm đó.
Anh ta gọi điện cho mẹ.
“Mẹ.”
“Mẹ còn nhớ chi tiết chuyện nhà Niệm Khanh phá sản năm đó không?”
Đầu dây bên kia.
Tiền Mỹ Hoa hừ lạnh một tiếng.
“Tự nhiên hỏi chuyện đó làm gì?”
“Chẳng phải con đã ly hôn với nó rồi sao?”
“Con chỉ muốn xác nhận một chút.”
“Nhà họ Thẩm năm đó thật sự mất sạch hết rồi chứ?”
“Con nhìn chỗ bố nó đang ở là biết.”
“Căn hộ cũ nát bốn mươi mét vuông.”
“Sống bằng lương hưu.”
“Nếu nhà họ Thẩm còn tiền.”
“Thì cần gì phải gả con gái cho con?”
Cố Cảnh Thâm im lặng một lúc.
“Được.”
“Con biết rồi.”
Anh ta cúp máy.
Nhưng cái gai trong lòng.
Lại càng đâm sâu hơn.
Tiệc tất niên của Tập đoàn Cố được tổ chức vào ngày hai mươi tám tháng Chạp.
Đáng lẽ.
Đây phải là ngày huy hoàng nhất trong cuộc đời Cố Cảnh Thâm.
Tin tức đã lan truyền khắp nội bộ công ty từ lâu.
Trong buổi tiệc năm nay.
Ông cụ Cố sẽ chính thức tuyên bố nghỉ hưu.
Còn Cố Cảnh Thâm…
Sẽ tiếp nhận vị trí Tổng giám đốc tập đoàn.
Từ Phó tổng lên Tổng giám đốc.
Chỉ khác một chữ.
Nhưng địa vị lại khác một trời một vực.
Tiệc tất niên được tổ chức tại hội trường lớn nhất trung tâm thành phố.
Chaporia
Bình Luận (0)