20px

“Vấn đề gì?”

“Bề ngoài nhìn thì cậu nhận được toàn bộ tài sản.”

“Nhưng nếu đối chiếu với cấu trúc tài sản thực tế của tập đoàn…”

“Những thứ ghi trên đó phần lớn đều là dự án đang gánh nợ.”

“Các mảng kinh doanh cốt lõi thực sự sinh lời…”

“Đã được tách ra từ trước khi ký kết.”

Cố Cảnh Thâm siết chặt điện thoại.

Gân xanh nổi đầy mu bàn tay.

“Ông cũng có mặt ngày hôm đó!”

“Tại sao ông không ngăn tôi?”

“Tôi đã xem danh sách.”

“Và tôi nghĩ nó không có vấn đề.”

Luật sư cười khổ.

“Vì tên dự án trên đó hoàn toàn trùng khớp với thông tin công khai của tập đoàn.”

“Tôi không đào sâu hơn.”

“Đó là sai lầm của tôi.”

Ông ta dừng lại.

Giọng càng lúc càng nặng nề.

“Nhưng nói thật…”

“Ai có thể ngờ được…”

“Một người phụ nữ ra đi tay trắng.”

“Lại đào sẵn một cái hố lớn như vậy trong bản thỏa thuận ly hôn chứ?”

Cố Cảnh Thâm đứng giữa gió lạnh trước cửa công ty.

Lần đầu tiên trong đời.

Anh ta hiểu được cảm giác bất lực là gì.

Bởi vì đến tận lúc này.

Anh ta mới nhận ra.

Người thật sự ra đi tay trắng…

Từ đầu đến cuối chưa từng là Thẩm Niệm Khanh.

Mà là chính anh ta.

Sau khi cúp điện thoại.

Cố Cảnh Thâm đứng một mình giữa gió lạnh.

Trên mặt kính của tòa nhà.

Bóng phản chiếu của anh ta tái nhợt như một tờ giấy trắng.

Mười phút sau.

Tô Uyển Ninh gọi tới.

“Cảnh Thâm!”

“Cô ta sa thải anh rồi sao?”

“Chúng ta phải làm sao đây?”

“Im miệng để anh nghĩ đã.”

“Còn nghĩ cái gì nữa?”

Giọng Tô Uyển Ninh gần như phát điên.

“Anh mau tìm người lấy lại công ty đi!”

“Còn con khốn đó nữa!”

“Nó dựa vào cái gì mà làm Chủ tịch?”

“Anh kiện nó đi!”

“Ra tòa kiện chết nó đi!”

Cố Cảnh Thâm trực tiếp ném điện thoại xuống đất.

Màn hình lập tức vỡ tan.

Nhưng vài giây sau.

Anh ta lại cúi người nhặt lên.

Sau đó gọi cho Tiền Mỹ Hoa.

“Mẹ.”

“Nhà Thẩm Niệm Khanh chưa từng phá sản.”

“Bố cô ấy là Thẩm Hạc Niên.”

“Chính là Thẩm Hạc Niên đó.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Rất lâu.

Cuối cùng mới vang lên giọng nói run rẩy của Tiền Mỹ Hoa.

“Con… nói gì cơ?”

“Người giàu nhất thành phố.”

“Người sáng lập Tập đoàn Cẩm Huy.”

“Là bố cô ấy.”

“Ba năm nay…”

“Chúng ta diễn trò trước mặt họ.”

“Còn họ thì ngồi nhìn từ đầu đến cuối.”

Lại là một khoảng lặng kéo dài.

Lần này.

Ngay cả tiếng thở cũng không nghe thấy.

Rất lâu sau.

Tiền Mỹ Hoa mới bật ra một câu.

Giọng nhẹ tới mức gần như không nghe rõ.

“Hôm đó…”

“Chính mẹ bảo Uyển Ninh đánh bố nó.”

“Chính mẹ bảo nó đánh vào mặt người giàu nhất thành phố.”

Cố Cảnh Thâm không trả lời.

Bởi vì anh ta cũng vừa nhận ra chuyện này đáng sợ tới mức nào.

Người đàn ông bị Tô Uyển Ninh đá ngã trong nhà hàng.

Người bị tát trước mặt mọi người.

Người bị họ gọi là ông già phá sản.

Lại chính là người nắm giữ một nửa mạch máu kinh tế của thành phố này.

Mà bọn họ…

Lại để một cô gái hai mươi sáu tuổi thay mình tát người đó.

Bây giờ.

Báo ứng tới rồi.

Ngày thứ ba sau khi tin tức lan truyền.

Phản ứng dây chuyền bắt đầu xuất hiện.

Người đầu tiên gặp chuyện.

Là nhà họ Tô.

Bố của Tô Uyển Ninh là Tô Kiến Quốc.

Ông ta điều hành một công ty trang trí nội thất quy mô vừa.

Chủ yếu nhận các gói hoàn thiện nhà ở cho những dự án thuộc Tập đoàn Cố.

Mỗi năm.

Nguồn thu từ đó mang về cho nhà họ Tô gần 20.000.000 tệ.

Sau khi Đầu tư Cẩm Huy tiếp quản Tập đoàn Cố.

Việc đầu tiên tôi làm là yêu cầu rà soát toàn bộ hợp đồng thuê ngoài.

Kết quả kiểm toán cho thấy:

Công ty của Tô Kiến Quốc có hành vi cắt giảm vật liệu.

Khai khống chi phí.

Tổng số tiền thanh toán vượt mức lên tới gần 30.000.000 tệ.

Sáng ngày thứ tư.

Tô Kiến Quốc nhận được điện thoại từ bộ phận pháp chế.

Yêu cầu trong vòng ba ngày.

Phải hoàn trả toàn bộ khoản tiền sai phạm.

Đồng thời chịu thêm tiền phạt vi phạm hợp đồng.

30.000.000 tệ cộng tiền phạt.

Dù bán sạch tài sản.

Ông ta cũng không đủ khả năng chi trả.

Nghe nói hôm đó.

Tô Kiến Quốc suýt lên cơn đau tim.

Chiều cùng ngày.

Tô Uyển Ninh khóc lóc chạy tới tìm tôi.

Lúc ấy.

Tôi đang ngồi trong văn phòng Chủ tịch.

Xem kế hoạch kinh doanh quý sau.

Thư ký Vương gõ cửa.

Sắc mặt có chút khó xử.

“Chủ tịch Thẩm.”

“Cô Tô Uyển Ninh đang ở ngoài.”

“Cô ấy nói nhất định phải gặp cô.”

Tôi khép tập tài liệu lại.

“Cho cô ta vào.”

Cửa mở.

Tô Uyển Ninh loạng choạng bước vào.

Hôm nay cô ta không trang điểm.

Hai mắt đỏ hoe.

Sống mũi đỏ ửng.

Quần áo nhăn nhúm.

Khác xa hình ảnh lộng lẫy đầy trang sức ở buổi tiệc tất niên.

“Thẩm Niệm Khanh…”

Giọng cô ta run lên.

“Cô không thể làm như vậy.”

Tôi ngả người ra sau ghế.

Chiếc bút trong tay vẫn chưa đặt xuống.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...