Mà là người đứng trên đỉnh cao.
Nhưng lại cam tâm sống cùng bạn giữa bụi trần suốt nhiều năm.
Để rồi đến lúc bạn cho rằng mình đã thắng.
Mới phát hiện.
Ngay từ đầu.
Bạn chưa từng nhìn thấy toàn bộ con người họ.
Tôi đá nhẹ vào chân ghế của Lục Dao.
“Ăn đi.”
“Bớt nhiều chuyện lại.”
Đúng lúc ấy.
Bố tôi bất chợt lên tiếng.
“Tiểu Khanh.”
“Chú Cố của con mấy hôm trước có nhờ người chuyển lời cho bố.”
Đôi đũa trong tay tôi khựng lại.
“Cố Đình Phương?”
“Ừ.”
Bố gật đầu.
“Lão Cố nói ông ấy có lỗi với con.”
“Ngày trước chính ông ấy quyết định để Cảnh Thâm cưới con.”
“Bản ý là muốn kết giao hai nhà.”
“Không ngờ cuối cùng lại nuôi ra một đứa cháu như vậy.”
“Ông ấy còn nói gì nữa?”
Tôi hỏi.
“Ông ấy nói chuyện công ty ông ấy sẽ không nhúng tay nữa.”
“Sau này Tập đoàn Cố là của con.”
“Con muốn xử lý thế nào thì xử lý.”
“Còn Cảnh Thâm…”
“Ông ấy cũng mặc kệ.”
Bố gắp một miếng sườn bỏ vào bát tôi.
“Cuối cùng ông ấy còn nói một câu.”
“Tôi nghe xem.”
Bố cười.
“Ông ấy bảo.”
‘Lão Thẩm, ông nuôi được một cô con gái rất giỏi.’
Tôi cúi đầu ăn cơm.
Không nói gì.
Một lát sau.
Bố lại lên tiếng.
Lần này giọng điệu nghiêm túc hơn.
“Nhưng có một chuyện bố muốn nhắc con.”
“Chuyện gì?”
“Khoản nợ 800.000.000 tệ của Cảnh Thâm.”
“Đừng ép quá chặt.”
“Dồn người tới đường cùng.”
“Họ sẽ làm ra những chuyện cực đoan.”
Tôi suy nghĩ vài giây.
Sau đó chậm rãi nói:
“Con có thể cho anh ta thêm thời gian.”
“Nhưng chuyện Tô Uyển Ninh tát bố.”
“Anh ta phải đích thân tới xin lỗi.”
Bố lắc đầu.
“Không cần.”
Tôi ngẩng lên.
“Vì sao không cần?”
Bố tháo kính xuống.
Chậm rãi lau sạch tròng kính.
“Người đã thua đến tận cùng.”
“Lời xin lỗi của họ không còn giá trị gì nữa.”
Ông ngước nhìn tôi.
Ánh mắt bình thản như mặt hồ.
“Tiểu Khanh.”
“Thắng là đủ rồi.”
“Giữ lại một con đường sống cho người khác.”
“Không phải vì họ.”
“Mà vì chính con.”
“Để trong lòng mình nhẹ nhõm hơn.”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Người đàn ông sáu mươi ba tuổi ấy.
Ngày bị tát giữa nhà hàng.
Không phản kháng.
Không nổi giận.
Không phải vì ông không có năng lực phản đòn.
Mà vì ông biết.
Con gái mình sẽ thay ông lấy lại tất cả.
Bây giờ.
Ông lại nói:
“Để lại một con đường.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Được.”
“Con sẽ kéo dài thời hạn trả nợ thành năm năm.”
“Như vậy mới đúng.”
Bố đeo kính trở lại.
Nâng ly rượu nhỏ trước mặt lên nhấp một ngụm.
“Ăn cơm đi.”
“Sườn kho mẹ con làm nguội là mất ngon.”
Lục Dao ngồi bên cạnh lẩm bẩm.
“800.000.000 tệ mà kéo dài thành năm năm…”
“Loại nợ này có nằm mơ tớ cũng không dám vay.”
Mẹ từ trong bếp bưng thêm một tô canh ra.
“Đừng nói chuyện tiền bạc nữa.”
“Mau uống canh.”
“Dao Dao.”
“Bát con toàn xương thôi.”
“Lại đây dì gắp cho miếng không xương.”
Ánh nắng xuyên qua lớp kính mới thay.
Ấm áp chiếu xuống bàn ăn.
Chiếu lên những chiếc bát đang bốc khói.
Chiếu lên mái tóc bạc của bố.
Chiếu lên nụ cười của mẹ.
Chiếu lên gương mặt đầy mãn nguyện của Lục Dao.
Cuộc sống cứ thế tiếp diễn.
Không có màn kết hoành tráng nào nữa.
Không có tiếng pháo tay.
Không có lễ đăng quang.
Chỉ là một người phụ nữ.
Cuối cùng cũng bước ra khỏi cuộc hôn nhân sai lầm.
Lấy lại những thứ vốn thuộc về mình.
Rồi ngồi cạnh bố mẹ.
Ăn một bữa cơm nóng hổi.
Thế thôi.
Ba ngày sau.
Tôi nhận được một lá thư trong văn phòng.
Không ghi người gửi.
Không có địa chỉ.
Bên trong chỉ có một tờ giấy.
Và một dòng chữ.
“Xin lỗi.”
Nét chữ của Cố Cảnh Thâm.
Tôi nhìn nó hai giây.
Rồi gấp lại.
Thả vào máy hủy tài liệu.
Tiếng máy chạy khẽ vang lên.
Ù ù.
Tờ giấy bị nghiền nát thành vô số mảnh nhỏ.
Biến mất hoàn toàn.
Văn phòng lại trở về yên tĩnh.
Tôi xoay chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út.
Đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giữa những tòa nhà cao tầng.
Dự án Trung tâm Hoa Thành đã hoàn tất phần kết cấu chính.
Lớp kính bạc phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ.
Đó là thành phố của tôi.
Là giang sơn tôi đã tự tay lấy lại.
Tôi thu hồi ánh mắt.
Xoay ghế trở về bàn làm việc.
Mở tập hồ sơ tiếp theo.
Trang giấy mới lật ra.
Những con chữ hiện lên trước mắt.
Bên ngoài cửa kính.
Mặt trời vẫn đang chiếu sáng.
Còn câu chuyện của Cố Cảnh Thâm…
Đã kết thúc từ lâu rồi.
Chaporia
Bình Luận (0)