
Giới Thiệu
Tôi ở cữ 42 ngày không một ai phụ giúp. Chồng còn tuyên bố: “Mẹ anh không có nghĩa vụ hầu hạ em!”
Tôi không cãi.
Ngay hôm đó, tôi bế con về nhà mẹ đẻ.
Chín mươi ngày sau, cả nhà chồng tìm đến đón tôi. Vừa mở cửa ra, tất cả đều chết lặng tại chỗ.
“Mẹ anh không có nghĩa vụ hầu hạ em.”
Lục Minh nói câu đó mà mắt vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại, ngón tay lướt liên tục trên mặt kính.
Tôi bế con đứng giữa phòng khách.
Vết mổ sinh vẫn âm ỉ đau nhói.
Trên bàn trà đặt ba bình sữa chưa rửa.
Miệng bình còn bám những vệt sữa ngả vàng.
Cửa phòng mẹ chồng đóng kín.
Bên trong vọng ra tiếng cười rộn ràng của phim truyền hình.
Đó là ngày thứ bốn mươi hai sau sinh.
Cũng là lần thứ bốn mươi hai tôi phải tự mình đun nước pha sữa trong cơn đau căng sữa như muốn phát điên.
“Được.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)